Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2739 lượt.

ho nhỏ ngồi vào vị trí Ti Thải này?”
“Ta…” Ti Thải ngập ngừng, tựa hồ không muốn nói thêm gì nữa.
“Ta rất muốn nghe chuyện cũ của ngươi, chờ đến lúc ngươi muốn nói thì hãy đến tìm ta. Ta có lẽ không thể cho ngươi lời khuyên nhưng ta sẽ là một người lắng nghe rất tốt.” Khuôn mặt mỹ lệ của Hàn Lăng toát lên vẻ nghiêm túc, thành khẩn.
Ti Thải kinh ngạc nhìn nàng một chút rồi nói lại một câu “Nghỉ ngơi sớm một chút đi” rồi yên lặng rời đi.
Thật lâu sau khi Ti Thải rời đi, Hàn Lăng mới thu hồi tầm mắt, một lần nữa nằm xuống giường, lần này nàng rất nhanh đi vào giấc ngủ.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
“Lăng, tất cả đã quen chưa?”
“Ân!” Khôi phục thân phận tự do rồi lại có cơ hội cùng Cảnh Thương hòa hảo như lúc đầu, nhưng không biết tại sao Hàn Lăng lại không có ý nghĩ ấy đến một lần.
Vương Cảnh Thương nhìn kỹ nàng một lúc rồi ôn hòa nói: “Hôm nay ngươi nghỉ việc, không bằng chúng ta ra cung đi.”
“Ra cung?”
“Còn nhớ ước định giữa chúng ta không? Ta có nói chờ ngươi lần sau nghỉ ngơi liền đưa ngươi đi chợ, đáng tiếc sau lại…”
“Được, chúng ta ra cung!” không đợi hắn nói xong, Hàn Lăng đã cắt lời.
“Đi theo ta!” Vương Cảnh Thương mừng rỡ. Nguyên lai hắn đã sớm chuẩn bị, an bài cho Hàn Lăng trách nhiệm ra cung mua lương thực, dùng xe ngựa của ngự thiện phòng lén chuồn ra khỏi cung.
“Cảnh Thương, nơi này thật đẹp!” Hàn Lăng mỉm cười, thần thái phơi phới. Đường phố rộng rãi sạch sẽ, cửa hàng đông đúc, trên mặt dân chúng đều là vẻ hài hòa cùng thỏa mãn. Điều làm nàng ngạc nhiên chính là trên đường có thể nhìn thấy một chuỗi đèn lồng đỏ thẫm, điều này làm nàng phảng phất trở lại thế kỷ hai mươi mốt, trên những con phố dành riêng cho người đi bộ đi dạo phố, ngắm cảnh.
Dung nhan tuyệt mỹ thoát tục, tràn đầy ánh sáng khoái nhạc lóng lánh, đó là nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành. Vương Cảnh Thương chỉ cần liếc nhìn nàng một cái là đã cảm thâý mỹ mãn. Mạo hiểm mang nàng xuất cung quả là một quyết định chính xác.
“Cảnh Thương, ngươi sao vậy?” Phát giác hắn đang nhìn mình chằm chằm, Hàn Lăng vung tay lên, vừa huơ huơ trước mặt hắn vừa kêu lên.
Vương Cảnh Thương lúc đó mới hoàn hồn, tuấn nhan đỏ ửng, đầu cúi gằm xuống.
Hàn Lăng lẩm bẩm gì đó, nghiêng đầu một cái rồi không ngẫm nghĩ nữa, tiếp tục đi về phía trước, thỉnh thoảng lại dừng lại trước một sạp hàng, chọn lựa vật phẩm.
Bị vẻ hân hoan hăng hái của nàng lây nhiễm, Vương Cảnh Thương cũng tràn đầy vui sướng, gắt gao đi theo bên người nàng. Mãi đến khi đói bụng, Hàn Lăng và Vương Cảnh Thương mới đi vào một tửu lâu xa hoa.
Sau khi ăn uống no say, Hàn Lăng vẫn chưa hết hứng thú, quyết định tiếp tục đi. Nhìn nàng đang vội vã đi ra khỏi tửu lâu, Vương Cảnh Thương vội vàng lấy ra một nén bạc t ừ trong ngực áo, không đợi chủ quán trả lại tiền lẻ, ngay lập tức đuổi theo.
“Cảnh thương, ngươi nhanh lên một chút , ta còn có rất nhiều đồ muốn xem, rất nhiều đồ muốn mua!” Hàn Lăng vừa quay đầu lại hét lên vừa bước về phía trước, không cẩn thận ngã vào một người.
“Xin lỗi!” ý thức được bản thân vưa đụng vào người ta, Hàn Lăng lập tức nói xin lỗi. Đúng lúc nhìn lên thấy cặp mắt thâm thúy mà âm trầm kia thì ngây người ra.
Vương Cảnh Thương đang đuổi theo nhìn thấy thân hình cao lớn đứng trước mặt thì thất kinh, lập tức nói: “Hoàng thượng!”






Bắt Kẻ Thông Dâm
Nhìn thấy khuôn mặt giận giữ lại có vẻ khinh thường mình, Vi Phong ánh mắt lộ ra vẻ khổ sở, ghen ghét cùng ghen tỵ. Nàng vừa rồi mang bộ dáng hưng phấn sung sướng, vì sao nhất định phải bày ra nụ cười đó cho hắn?
“Tại sao lại xuất hiện ở đây?” Đôi mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào nàng, có cả vẻ tức giận trong đó.
Hàn Lăng lạnh lùng liếc nhìn hắn, rồi quay đi chỗ khác.
“Nói!” Thanh âm Vi Phong không tự chủ được tăng lên, mặt mũi cũng làm người ta không khỏi sợ hãi.
Ý thức được bản thân trở thành mục tiêu quái dị cho mọi người nhìn, Hàn Lăng cảm thấy không thoải mái, nàng quay đầu lại hung hăng trợn mắt nhìn Vi Phong, nhụt chí nhìn thoáng qua Vương Cảnh Thương rồi rảo bước một mạch trở lại đầu đường, chuẩn bị leo lên xe ngựa của ngự thiện phòng trở lại cung. Đột nhiên một trận gió vụt qua tai, còn chưa kịp nhìn rõ ràng cái gì ra cái gì thì đã ngã vào trong một vòm ngực ấm áp.
“Buông ra!” Nàng huy động hai tay, dùng sức giãy dụa.
“Theo trẫm trở về!” Vi phong lập tức nắm hai tay nàng, khiến nàng không thể động đậy.
“Phi lễ a…” Hàn lăng thẹn quá thành giận, há mồm kêu to.
Vi Phong mày kiếm nhíu lại, buông tay nàng ra, bàn tay to đi tới miệng nàng, ngăn chặn tiếng kêu tiếp theo của nàng.
Hàn Lăng nhân cơ hội nắm lấy tay hắn, kéo vào trong miệng dùng sức mà cắn.
“A!” Vi Phong bị đau kêu lên một tiếng. Nhìn mu bàn tay khắc sâu vết răng thì tức giận tới cực điểm, “Ngươi nếu trái lời, đừng trách trẫm làm hại đến người khác!”
“Ngươi! Hèn hạ!”
Vi Phong tuấn dung lãnh khốc, ôm lấy nàng, sải bước tới xe ngựa, trầm giọng phân phó cho thị vệ, xe liền khởi hà