Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2747 lượt.

nh tĩnh của Hàn Lăng, Vi Phong không ngừng suy nghĩ cùng tưởng tượng, đột nhiên giật mình nghĩ ra điều gì đó, nhanh chóng đặt nàng nằm xuống giường, cởi bỏ y phục của nàng, kiểm tra tỉ mỉ cơ thể nàng nhưng không thấy bất kỳ dấu vết tổn hại nào!
“Lăng Lăng! Ngươi sao vậy? Ngươi rốt cuộc bị sao vậy?” Vi Phong lần nữa tát vào mặt nàng, nhìn thấy đôi môi nứt nẻ của nàng, hắn liền cầm lấy chiếc bát trên bàn, tự mình uống một hớp nước, miệng đối miệng chuẩn bị đút cho nàng. Tuy nhiên, Hàn Lăng đầu lưỡi cứng ngắc, căn bản không thể nuốt vào. Nội tâm Vi Phong sợ hãi, e ngại lên tới đỉnh điểm. Nếu nàng cứ không ăn không uống như vậy sẽ rất nhanh vì đói khát mà chết!
Bàn tay to vững vàng ôm lấy Hàn Lăng, Vi Phong cả người cứng lại, tuấn nhan lộ vẻ khủng hoảng, con ngươi đen không ngừng chuyển dộng, nhớ lại nhân ảnh lén lút ở cửa lãnh cung hôm qua hắn nhìn thấy. Hắc y nhân kia là ai? Vì sao nửa đêm lại xuất hiện ở đây? Không khó để nhìn ra, người nọ thân thủ bất phàm, khinh công trác tuyệt. Lúc ấy hắn chỉ nhất tâm nghĩ đến Hàn Lăng, cũng không để ý nhiều, thật là đáng chết! Nghĩ đi nghĩ lại, đáy lòng Vi Phong dâng lên một tia hối hận và giận dữ.
Nhìn sắc trời dần dần sáng, lại nhìn Hàn Lăng trong lòng, Vi Phong thở dài một hơi, xuống giường, đắp lại chăn cho nàng, hôn lên mắt nàng rồi nói một câu: “Lăng Lăng, chờ trẫm trở về”, sau đó rất nhanh vọt ra khỏi lãnh cung.






Cứu Lăng
Lục công công, không được sự đồng ý của trẫm, bất cứ ai cũng không được vào trong!” Vi Phong lâm triều nhanh chóng rồi về ngay Dụ Nhân cung, nói với Lục công công xong liền đi ngay vào ngự thư phòng.
Hạ then cửa xuống liền nghe “oanh” một tiếng, giá sách tự động mở ra thành một cái cửa, bốn hắc y nhân bước ra.
Bọn họ gọi là “Hắc y tử sĩ”, là thiếp thân thị vệ được Dụ Trác hoàng triều huấn luyện để bảo vệ Hoàng thượng, những người này đều là đại nội cao thủ, võ công cao cường, hành tung kỳ bí, chỉ có lúc nào hoàng đế gặp chuyện trọng đại mới xuất hiện.
“Dạ, Hắc, hai người các ngươi chiều nay đi đến chùaVạn Pháp, mời Chính Nghiêm đại sư vào cung; Phong, Cao ở lại đây, bí mật canh giữ ở lãnh cung, gặp nhân vật nào khả nghi, tuyệt không buông tha.” Vi Phong sắc mặt nghiêm túc âm trầm phân phó.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
Lại là một màn đêm hôn ám, vừa qua canh một, Vi Phong liền lặng lẽ đi tới lãnh cung.
“Thuộc hạ khấu kiến Hoàng thượng!” Hai tên Hắc y nhân nhanh chóng quỳ xuống.
“Lão nạp tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế!” một lão hòa thượng vội vàng hành lễ, đó chính là chủ trì của chùa Vạn Pháp, Chính Nghiêm đại sư.
“Hãy bình thân!”
“Đa tạ Hoàng thượng!”
“Đại sư, phiền ngươi xem xem chuyện gì đã xảy ra với nàng!” Vi Phong trực tiếp đi tới giường, Hàn Lăng vẫn nằm yên không nhúc nhích như cũ.
“Vâng, Hoàng thượng!” Chính Nghiêm đại sư đi theo hắn, nắm lấy tay trái Hàn Lăng bắt mạch, sắc mặt đại biến, vội vàng lấy từ trong ngực áo ra một cái bao, lôi ra một cây kim nhỏ nhẹ nhàng đâm vào ngón trỏ của Hàn Lăng, máu tươi lập tức trào ra. Ông đưa tay chấm vào vết máu, đưa vào miệng, càng thêm chắc chắn nói: “Hoàng thượng, chiêu nghi nương nương đã trúng miên châm chi độc!”
“Miên châm chi độc?”
“Ân, đây là một thủ pháp hạ độc rất hiếm thấy, đã thất truyền gần hai mươi lăm năm, không ngờ hôm nay lại xuất hiện. Ngân châm nhỏ như lông trâu, được cắm vào huyệt đàn trung ở sau thắt lưng người bị hại, sau khi tiến vào da thịt không lưu lại bất cứ dâú vết gì. Ngân châm ở lại trong cơ thể, cản trở sự lưu thông của máu, khiến cho người trúng độc bất tỉnh nhân sự.”
Vi Phong hít một hơi lạnh: “Vậy, có thể chữa khỏi hay không?”
“Việc này…”
“Đại sư, mặc kệ thế nào, nhất định phải cứu nàng. Trẫm khẩn cầu ngài!”
Nhìn vẻ lo lắng, thành khẩn cùng nghiêm túc hiển lộ trên mặt Vi Phong, Chính Nghiêm đại sư cả kinh. Một nữ nhân bị giam vào lãnh cung chắc chắn là đã phạm vào tội không thể tha. Hoàng thượng nếu đã đem chiêu nghi nương nương bỏ lại nơi này, vì sao lại khẩn trương như thế?
“Đại sư…” Vi Phong gọi.
“Hoàng thượng, muốn giải độc phải dùng chân khí bức ngâm châm ra. Nhưng bởi vì ngân châm đã bị đưa vào người nương nương quá lâu rồi, nên có thể cứu tỉnh nàng hay không lão nạp cũng không nắm chắc. Trừ phi…”
“Trừ phi cái gì, đại sư cứ việc nói!” Vi Phong tâm như lửa đốt.
“Phải có người có huyết mạch giống nương nương độ chân khí vào cơ thể nàng!”
“Người có huyết mạch giống? Đại sư ý nói máu của hai người có thể dung hợp một chỗ?”
“Không sai! Huống hồ, người đó phải có nội lực mạnh mẽ, chỉ cần sai lầm một chút cũng sẽ làm tổn thương đến can tỳ.”
“Trẫm tình nguyện thử một lần!” Vi Phong nói xong không đợi Chính Nghiêm đại sư phản ứng liền trực tiếp chích kim vào ngón tay, vài giọt máu lập tức chảy vào trong chén.
Chính Nghiêm đại sư thấy thế cũng đặt ngón tay Hàn Lăng lên phía trên miệng chén, nhỏ xuống vài giọt máu. Chỉ một khắc sau, hai dòng máu đã hoàn toàn hợp lại.
“Dung hợp!


Polly po-cket