Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2746 lượt.
Dung hợp!” Vi Phong kích động, hưng phấn đến nỗi muốn nhảy cẫng lên.
Chính Nghiêm đại sư cũng lộ ra một nụ cười vui mừng, nói với Vi Phong vài câu, ý bảo hắn rót chân khí vào Hàn Lăng qua huyệt đạo.
Lúc Vi Phong dừng lại đã là qua hai khắc. Hàn Lăng mặc dù vẫn hôn mê bất tỉnh nhưng sắc mặt không còn tái nhợt như trước mà dần dần nổi lên sắc hồng nhuận. Vi Phong cuối cùng cũng bớt lo lắng, “Đại sư, bao lâu nữa thì nàng tỉnh lại?”
“Hồi Hoàng thượng, vừa rồi việc vận khí rất thành công, cùng lắm là chiều mai nương nương sẽ tỉnh lại.”
Vi Phong vui mừng gật đầu, đắp lại chăn cho Hàn Lăng rồi ngồi vận công chờ nguyên khí khôi phục.
Đột nhiên, “Phong” đi đến, “Khởi bẩm Hoàng thượng, vừa rồi lại có một hắc y nhân xông vào lãnh cung.”
Vi Phong lập tức mở mắt, “Có bắt được không?”
“Thuộc hạ đáng chết. Người đó sau khi chạy vào Thục Hoa cung thì biến mất không dấu vết. Thuộc hạ không dám hành động thiếu suy nghĩ, vì vậy trước về bẩm báo với người!”
Thục hoa điện? Chẳng lẽ là Thục phi? Vi phong sắc mặt thay đổi, mày cũng nhăn lại, không thể tập trung tinh lực điều chỉnh nguyên khí được nữa. Đúng lúc này, bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng trống canh, đã canh bốn!
“Dạ, Hắc, các ngươi có trách nhiệm đưa Chính Nghiêm đại sư ra cung, hãy nhớ không thể để cho người khác nhìn thấy; Phong, Cao, các ngươi tiếp tục ở lại đây, nếu có bất kỳ kẻ nào có ý đồ bất lợi cho Lăng chiêu nghi, lập tức giết-không-tha”
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
“Hoàng thượng, Trương phu nhân cầu kiến!” Lục công công bẩm báo.
Di nương? Vi Phong trong lòng buồn bực, lập tức phân phó: “Cho gặp.”
Lý Ánh Hà lượn lờ đi tới, hành lễ, “Thần phụ tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc!”
“Di nương không cần đa lễ, xin đứng lên.” Vi Phong lộ ra một bộ mặt hòa hoãn.
“Đa tạ Hoàng thượng!” Lý Ánh Hà ngẩng đầu, đánh giá Vi Phong trong chốc lát rồi ân cần hỏi: “Hoàng thượng ánh mắt buồn rầu, sắc mặt ngưng trọng, chẳng lẽ quốc sự có vấn đề gì?”
Vi Phong cũng không lập tức trả lời, chỉ yên lặng nhìn chăm chú vào nàng, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Nói vậy là di nương cũng có nghe chuyện Lăng Lăng và Vương Cảnh Thương. Lăng Lăng ở lãnh cung bị hại.”
Lý Ánh Hà kinh ngạc hỏi: “Tại sao lại có thể như vậy?”
“Trẫm nghi… là do một trong các phi tần gây nên!”
“Vậy Hàn Lăng hiện giờ ra sao?”
“Nàng… vẫn đang hôn mê bất tỉnh, trẫm đã truyền thái y nhưng không tìm ra nguyên nhân.” Vi Phong trước giờ luôn ăn ngay nói thật trước Lý Ánh Hà, lần này không hiểu sao lại giấu giếm. Hắn vốn muốn nói Hàn Lăng đã được cứu tỉnh nhưng lời nói ra đến miệng rồi lại không nói nữa, sau lưng phảng phất như có một cỗ lực lượng thần bí điều khiển hắn nói dối.
Trong mắt Lý Ánh Hà hiện lên một tia quỷ dị cùng mừng thầm khó có thể phát hiện, sau đó liền khôi phục bình tĩnh, trầm giọng nói: “Hoàng thượng, di nương cho rằng việc này không đơn giản! Người sủng ái nàng, vô tình đã biến nàng thành thiên địch của nữ nhân hậu cung, trở thành nỗi thống hận trong họ.”
“Cho nên, trẫm muốn tra rõ, bất cứ kẻ nào có ý đồ bất lợi cho nàng, trẫm tuyệt đối không buông tha!”
“Tra rõ rồi sẽ thế nào? Chẳng lẽ người muốn giết hết bọn họ? Đó không chỉ là mang đến cho hậu cung một kiếp nạn mà triều đình không chừng cũng sẽ phát sinh biến cố lớn.” Lý Ánh Hà lời nói thấm thía, “Bậc đế vương đối với nữ nhân hậu cung, có thể sủng, có thể mắng, nhất định không thể động chân tình. Nhưng mà Hoàng thượng, người dường như đã vượt qua giới hạn này rồi.”
“Di nương…”
“Từ lúc người bắt đầu xuất hiện ở thế giới này đã phải đi trên một con đường không tầm thường, nhất định người không thể giống như các nam nhân khác, hưởng thụ tình yêu cùng chân tâm. Di nương thiên tân vạn khổ chỉ mong Hoàng thượng có thể đem Dụ Trác hoàng triều phát dương quang đại, mang đến cho những sinh linh trong thiên hạ cuộc sống an ổn hạnh phúc. Hoàng thượng, xin nghe di nương một câu, cái phải vứt bỏ hãy vứt bỏ, cho dù bất đắc dĩ, cũng phải tuyệt tình tuyệt ái. Bởi vì, người là quân vương của Dụ Trác hoàng triều!”
“Nỗi đau trong lòng Hoàng thượng có lẽ di nương không thể biết. Nhưng vì xã tắc giang sơn, thỉnh người đừng để tư tình nhi nữ ảnh hưởng đến đại cục. Di nương cáo lui trước!” Lý Ánh Hà nói xong, cúi khom người chào rồi đi ra ngoài.
Nhìn bóng dáng dần dần biến mất ngoài cửa, tâm tình phiền muộn của Vi Phong càng thêm rối loạn.
Ra Cung
DÂY DƯA CUỐN
Sau giờ ngọ, trời sáng rõ. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ trút vào phòng, chiếu lên chiếc giường làm bằng gỗ cũ nát. Hàn Lăng mí mắt giật giật, cũng không muốn mở mắt ra. Đúng lúc đó, bên ngoài truyền đến một hồi huyên náo.
“Hoàng thượng có chỉ, chiêu nghi nương nương trong người có bệnh, bất luận kẻ nào cũng không được vào quấy rầy!” Một giọng nam tử vô cùng kiên quyết.
“Cái gì mà chiêu nghi nương nương, đồ cẩu nô tài nhà ngươi có mắt không tròng, nàng đã sớm bị phế thành cung nô thấp hèn rồi!” Là giọng Lam phi.
“Nô tài cũng chỉ là phụng mệnh hành sự, thỉnh Lam phi nương nương đừng làm khó