Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2755 lượt.
hông ổn, trừ lúc uống thuốc ra, nương nương đã một ngày một đêm không ăn cơm.”
Đáng chết, nữ nhân này tới cùng đang làm cái gì? “Hiện tại tình trạng nàng thế nào?”
“Bệnh nặng mới khỏi, lại thời gian dài không ăn uống, thân thể nương nương đã thực sự suy yếu. Còn có một việc kỳ quái nữa, nương nương thường xuyên vô duyên vô cớ rơi lệ, có khi thậm chí khóc thành tiếng. Thuộc hạ không dám kinh động nàng, chỉ có thể chỉ ở trong bóng tối yên lặng nhìn nàng.”
“Hoàng thượng, xin nghe di nương một câu, cái cần dứt bỏ hãy dứt bỏ, cho dù bất đắc dĩ, cũng phải tuyệt tình tuyệt ái!” Hốt nhiên, Vi phong bên tai vang lên câu Lý Ánh Hà nói, tuấn dung hiện lên một tia đau đớn cùng kiên quyết, từ bên cạnh lấy ra một tờ giấy Tuyên Thành, chấp bút viết rồi đưa lại cho Phong.
Phong vừa nhìn, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó gật đầu, “Thuộc hạ tuân mệnh!”
Đợi giá sách khôi phục nguyên trạng, Vi Phong hướng ra ngoài lớn tiếng hô, “Lục công công!”
“Hoàng thượng!”
“Nhanh xem cho ta trong mấy ngày tới có trúng sinh nhật của nương nương nào không.”
“Nô… Nô tài tuân chỉ!” Lục công công tràn đầy nghi hoặc đi ra ngoài.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
“Lăng!” nhìn thấy Hàn Lăng xanh xao vàng vọt, tái nhợt suy yếu, Cốc Thu lã chã rơi lệ.
“Cốc… Cốc thu? Sao ngươi lại tới đây?” ánh mắt hoang mang của Hàn Lăng lộ ra một tia nhảy nhót. Đến lúc nhìn thấy Cẩm Hoành bên cạnh Cốc Thu thì vui mừng hỏi: “Cẩm Hoành, ngươi cũng tới?”
Nhìn thoáng qua bàn cơm canh nguội lạnh trên bàn, Cốc Thu nhẹ giọng than: “Lăng, sao ngươi lại không ăn cơm, ngươi nhìn ngươi xem, chỉ còn da bọc xương rồi!”
“Ta…” khuôn mặt Hàn Lăng ảm đạm. Mỗi lần nhìn thấy cơm canh, nàng lại nhớ ra Vi Giác, Nhị Cẩu và Cảnh Thương, sau đó toàn thân đau đớn, không còn tâm trạng nào mà ăn nữa.
“May là ta cũng đoán được ngươi ở đây chắc chắn ăn cơm không ngon, nên đã chuẩn bị chút cháo tổ yến mang tới đây.” Cốc Thu từ trong rổ lấy ra một khay đồ, mở nắp ra, múc một thìa đưa tới trước mặt Hàn Lăng, “Nào, mau ăn lúc còn nóng.”
Nhìn bát cháo tổ yến bốc hơi nghi ngút, Hàn Lăng bụng đói kêu vang, liền há mồm ăn.
“Sao các ngươi có thể vào đây?” Khi đã lửng dạ, Hàn Lăng sắc mặt khôi phục chút sắc hồng, nghi ngờ hỏi.
Cốc Thu nhìn nàng, rồi lại nhìn Cẩm Hoành, nói: “Chúng ta chiều nay tới là chuẩn bị cứu ngươi ra ngoài!”
“Cứu ta ra ngoài?”
“Lăng, ta nghĩ rồi, hoàng cung căn bản là không thích hợp với ngươi, mặc kệ ngươi là cung nô hay là phi tử của Hoàng thượng, thời gian qua luôn gặp nguy hiểm. Vì ta nên ngày xưa ngươi mới tiến cung, vì vậy ta có trách nhiệm đưa ngươi ra ngoài!”
“Cốc Thu…” Không ngờ tới Cốc Thu bình thường ôn hòa nhu nhược, không có chủ kiến lại có mặt quyết đoán như vậy.
“Hôm nay là ngày sinh nhật của Lý quý nhân, Hoàng thượng đãi tiệc tại Dụ Hoa điện, tất cả các tần phi đều tham gia, đúng là thời cơ tốt.”
“Nếu ta đi, Hoàng thượng tra xét ra thì các ngươi sẽ gặp họa. Không, ta không đi!” Hàn Lăng lắc đầu.
“Không có bằng chứng, Hoàng thượng sẽ không làm gì được chúng ta.” Cẩm Hoành mang kế hoạch nói ra, “Thủ vệ ở cửa Tây hoàng cung là lỏng lẻo nhất, chiều nay đúng lúc đến phiên ta trực, ta sẽ mang ngươi ra cung, ra khỏi cửa Tây hai dặm sẽ có xe ngựa chờ ngươi ở đó.”
“Lăng, đừng do dự. Ngươi nếu không chịu nghe ta an bài, ngày mai ta sẽ gặp Hoàng thượng gây sự, để hắn cũng tống ta vào lãnh cung. Chúng ta đã từng nói là có nạn cùng chịu!” Cốc Thu kiên quyết nói.
“Nếu theo an bài của ngươi, ta ở bên ngoài tiêu dao khoái nhạc, còn ngươi phải ở trong này chịu tội…”
“Hai năm trước, ta đã từng liều mình cứu Hoàng thượng, Hoàng thượng lúc ấy có nói sẽ ban cho ta một nguyện vọng. Dù sao Hoàng thượng đối với Cốc Thu cũng là vô tình, ta sẽ tìm thời cơ thích hợp, hướng Hoàng thượng đưa ra nguyện vọng này, mang Cốc Thu cao bay xa chạy.” Cẩm Hoành nói xong liền lấy ra khỏi ngực áo một tờ giấy, “Doanh Châu là một thành nhỏ ở phía Tây Nam, là cố hương của ta, ngươi trước hãy đến đó tìm thúc phụ của ta, hai tháng sau ta và Cốc Thu sẽ đến đó cùng ngươi đoàn tụ, tương lai sẽ ở nơi này lạc địa sinh căn.”
“Lăng, thời gian không còn nhiều, mau đi!” không đợi Hàn Lăng phản ứng, Cốc Thu nhìn Cẩm Hoành, Cẩm Hoành vội vàng cõng Hàn Lăng lên, vọt ra khỏi lãnh cung.
Bọn họ hồn nhiên không biết nửa canh giờ sau, có một hắc y nhân mang một nữ nhân đã tắt thở đi vào, đặt trên chiếc giường cũ nát.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
Dụ Hoa điện, ca múa mừng cảnh thái bình, vui sướng náo nhiệt phi thường. Vi Phong tinh thần thấp thỏm không yên, quét mắt nhìn chúng nhân dưới đài, tâm tình càng thêm nặng nề.
“Hoàng thượng, thần thiếp kính ngài một chén!” Lý quý nhân đầu tiên đi tới trước mặt hắn, kiều mỵ cười một tiếng, đưa ly rượu tới miệng hắn.
Nhìn ly rượu thơm ngát, Vi Phong lập tức tiếp nhận, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
“Hoàng thượng, thần thiếp cũng kính ngài một chén!” Vân phi cũng đã đi tới, cười nhẹ.
Vi Phong cũng không nói một lời, uống cạn.
Sau đó, Lam phi, Hoa tần, Lưu quý