Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1343204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3204 lượt.
dễ nô tài. Huống hồ, nếu Hoàng thượng biết người làm như vậy, chỉ e…”
“Chỉ e cái gì? Bảo Hoàng thượng bắt bổn cung lại hả?” Lam phi còn chưa dứt lời, một tiếng bạt tai vang lên. Phỏng đoán là tên thị vệ kia bị đánh.
“Tử tiện nhân, đừng tưởng rằng giả vờ bệnh là có thể tránh được ông trời trừng phạt, một mình ngươi thấp hèn là được rồi, sao lại kéo ca ca ta theo? Bổn cung thề, tuyệt đối không buông tha ngươi, nhất định phải đem ngươi chôn cùng ca ca!” Lần này thanh âm Lam phi còn vang dội hơn lúc nãy.
Cái gì? Chôn cùng? Chẳng lẽ Cảnh Thương hắn… Nghe đến đó, Hàn lăng cũng không thể bình tĩnh được nữa, hai mắt rất nhanh mở ra, chuẩn bị xuống giường. Nhưng nàng chợt phát hiện bản thân đến khí lực đứng lên cũng không có! Tại sao có thể như vậy? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Mới qua một đêm ở lãnh cung sao cả người lại trở nên vô lực? Chẳng lẽ là do oan hồn ở lãnh cung tác quái?
Tại sao mọi người thân cận của mình lại rời đi hết? đầu tiên là Vi Giác, sau là Nhị Cẩu, giờ lại là Cảnh Thương. Chẳng lẽ bản thân có vấn đề? Trong đầu óc nàng nổi lên khuôn mặt Vi Giác, Nhị Cẩu và Cảnh Thương. Bọn họ luân phiên xuất hiện, qua lại thay thế nhau, rồi đột nhiên xen vào một khuôn mặt nam tính, là Vi Phong! Tuấn dung chết tiệt đó lại đang cười đắc ý!
Tâm càng ngày càng đau, đầu càng ngày càng nhức nhối. đau tận xương cốt, tê tâm liệt phế, ruột gan như đứt ra từng khúc, tất cả các cảm giác như cùng lúc tập kích lại phía nàng. Đầu óc cũng không điều khiển được nữa, nàng hét lên một tiếng rồi rơi vào hôn mê.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
“Hoàng thượng!” Vi Phong vừa bước vào phòng, Phong và Cao liền vội vàng quỳ xuống.
“Đứng lên đi. Nương nương ra sao?”
“Hồi Hoàng thượng, nương nương xế chiều tỉnh qua một lần, sau lại lại ngủ thiếp đi.”
“Các ngươi tiếp tục canh giữ ở đây.” Vi Phong một bên phân phó, một bên đi vào phòng trong. Thấy người nằm trên giường, ánh mắt lạnh lùng của hắn nhu hòa đi không ít, cởi bỏ ngoại bào đặt ở một bên, hắn nằm lên giường, gắt gao ôm nàng.
“Cảnh Thương, đừng, đừng rời bỏ ta, Cảnh Thương…” Hàn Lăng truyền ra một tràng tiếng gào dồn dập khủng hoảng, nàng từ trong ác mộng tỉnh dậy.
“Lăng Lăng, ngươi sao vậy?”
Hàn Lăng xoay người, cũng không thèm nhìn tới liền ôm lấy Vi Phong, hoan hỉ mà kích động, “Cảnh Thương, ngươi không chết, ngươi không nỡ rời xa ta, đúng không?” Nàng càng ôm chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn dụi vào lòng hắn, nhưng dần dần nàng phát hiện có điểm lạ, vừa ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú làm cho người ta sợ hãi kia thì lập tức chấn động, theo bản năng đẩy hắn ra.
Phát hiện sự vui mừng ánh lên trong mắt nàng từ từ chuyển thành yếm ác, Vi Phong tức giận, cánh tay lập tức vậy nàng chặt chẽ vào trong ngực mình.
“Buông ra!” Hàn Lăng để hai tay trước ngực hắn, thân thể giãy dụa.
“Mấy ngày rồi còn chưa biết điều sao? Nằm mơ cũng thấy tiểu tử kia, ghê tởm!” Vi Phong nói, giọng lạnh như băng, như có thể đông lạnh cả không khí xung quanh trong nháy mắt.
“Cút ngay, tử hoàng đế, hung thủ giết người!” mọi ký ức quay trở lại đầu óc, Hàn Lăng hận không thể lập tức giết chết hắn, thay bọn Nhị Cẩu báo thù.
Vi Phong không những không buông mà ngược lại còn ôm chặt hơn, cơ hồ muốn cắt đứt vòng eo nhỏ nhắn của nàng, “Vương Cảnh Thương rốt cục có điểm gì tốt, đáng để cho ngươi nhớ mãi không quên!”
“Trong mắt ta, hắn cái gì cũng tốt. Mà ngươi, cái gì cũng không phải!”
“Ngươi…”
“Sao nào? Có bản lĩnh thì giết nốt ta đi, ngươi không phải sớm cho rằng ta có gian tình với hắn sao? Vì sao không định tội ta luôn đi?”
“Đừng tưởng rằng trẫm không dám làm gì ngươi!” Tức giận, ghen tức gộp lại làm cho ánh mắt Vi Phong trở nên nham hiểm ngoan tuyệt, phảng phất một thanh lợi kiếm.
“Ta biết ngươi có thể! Ngươi cái gì cũng không hiểu, chỉ biết ỷ thế hiếp người!”
“Trẫm đối với ngươi thế nào ngươi cũng không cảm kích. Được trẫm ân sủng là khát vọng của bao nhiêu nữ nhân, bao nhiêu nữ nhân cả đời cũng không đợi được! Vì ngươi, trẫm đã phá bỏ truyền thống, vì sao ngươi không biết cảm ơn, không an phận thủ thường? Tại sao?” Những tích tụ bấy lâu dưới đáy lòng rốt cục cũng trào ra, “Hừ, trẫm nhìn xem ngươi có thể quật cường được bao lâu! Trẫm thề, nhất định phải để ngươi hàng phục dưới chân.”
“Si tâm vọng tưởng! Cho dù khắp thiên hả chỉ còn một nam nhân, Hàn Lăng ta cũng không thèm nhìn đến ngươi!”
Vi Phong trán nổi gân xanh, bàn tay to nắm chặt lại, rung lên bần bật. Nhưng nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn thấy chết không sờn kia, nắm tay hắn đã giơ lên giữa không trung rồi lại chán nản buông xuống. Hắn nhảy xuống giường, nắm lấy ngoại bào tung lên người rồi cuồng bạo lao ra phòng ngoài.
Hàn Lăng thở nhẹ ra, nhìn tàn tích của cánh cửa gỗ lúc ẩn lúc hiện, tâm trạng thật lâu cũng không thể bình phục.
o(∩_∩)o o(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)
Giá sách từ từ mở ra, “Phong” đi ra, “Hoàng thượng, người rốt cục đã trở về!” Nguyên lai hai ngày này Vi Phong đến hoàng từ tế bái.
“Tình hình nàng thế nào?”
“Hồi Hoàng thượng, đại sự k