Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1981 lượt.

ng có người nào có thể chất vấn, càng không có người nào có thể đi ngăn cản. Tôi muốn cái này, cậu cũng hiểu."
Tiêu Lạc nặng nề thở hổn hển, tâm tình có chút kích động, "Chỉ có Y Y là không thể."
Hoắc Phi Đoạt dứt khoát cúp điện thoại, trầm tư, nhìn ra bóng đêm dày đặc ngoài cửa sổ.
Thế nào,Tiêu Lạc muốn tranh cùng hắn sao?
Đột nhiên có ai ba ba ba ra sức vỗ cửa phòng ngủ của hắn, tiếp theo, cửa trực tiếp mở ra, A Trung giữ chặt Cố Tại Viễn muốn đem hắn kéo đi, Cố Tại Viễn liều mạng bắt lấy cánh cửa, Hoắc Phi Đoạt vừa nhìn thấy hai người bọn họ, liền nhức đầu lấy tay vuốt mi tâm.
"Lại làm sao?" Vẻ mặt của Hoắc Phi Đoạt không vui.
"Lão đại! Lão đại à, tại soa muốn đuổi chúng tôi đi? Không cần đuổi tôi đi mà!"
Cố Tại Viễn nức nở gào lên.
A Trung giận giữ rít gào, "Cậu còn ý kiến gì, cậu xem cậu làm phía dưới biến thành cái gì, đều đem phim cấp 3 vào căn cứ! Bẩn chết!"
Cố Tại Viễn hít hít múi, "Lão đại, anh cũng để cho Ngải Mễ ở lại, anh cũng cho tôi ở lại đi, tôi xin anh đó, tôi nhất định không làm như vậy nữa, tôi ngoan còn không được sao?"
Hoắc Phi Đoạt cười lạnh một tiếng, "Ngải Mễ? Ngải Mễ cũng ở sau cốp xe của cậu?"
"Hả?" Cố Tại Viễn sợ ngây người.
Hoắc Phi Đoạt khinh thường nói, "Loại đàn bà đó, loại mặt hàng đó, đều chật đầy cả đường, cậu nghĩ tôi và cậu cùng một loại tiêu chuẩn? Tôi cho cậu ba giây đồng hồ, biến mất khỏi tầm mắt của tôi. . . . .. "
Giọng nói uy hiếp, cộng thêm ánh mắt ác độc của Hoắc Phi Đoạt, làm cho Cố Tại Viễn cả người run lên.
Một tay giơ lên, nhanh chóng nói, "Lão đại, ngủ ngon! Tuyệt đối không tới ba giây! Tôi đi!"
Vèo cạch! Cửa phòng đóng lại, hết thảy lại khôi phục yên tĩnh.
Cố Tại Viễn cùng đám người vừa rời đi, lầu một lại bắt đầu nghiêm túc quét dọn vệ sinh.
Khử trùng, giặt giũ, thay đổi.
Quản gia chỉ huy nhóm người giúp việc, tiến hành quá trình dọn dẹp sạch sẽ.






Ngũ Y Y ngâm nước chán, lại bắt đầu phát điên.
Làm sao bây giờ? Quần áo của cô đã mang đi giặt rồi, vậy bây giờ cô mặc cái gì?
"Làm sao giờ? Chẳng lẽ trình diễn tiết mục mặc áo sơ mi của nam chính, vậy cũng phải đem áo sơ mi vào đây thì mới được? Mình phải làm cái gì bây giờ? Chẳng lẽ muốn trần chuồng đi ra ngoài, tìm áo sơ mi? A a a a a, điên rồi, thật sự điên rồi."
Ngũ Y Y lặng lẽ mở của phòng tắm, mở ra một khe hở nhỏ, vừa đủ lộ ra một con mắt, ngượng ngùng gọi, "Có ai không?"
Âm thanh Hoắc Phi Đoạt lập tức đáp lại cô, "Không có ai, chẳng lẽ tôi là quỷ?"
Hoắc Phi Đoạt vui vẻ không thôi.
Ngũ Y Y tức xạm mặt lại, thật muốn tát mình mấy bạt tai.
Đầu đần a!
Ngũ Y Y, bao nhiêu năm nay mày không có đần như vậy, bây giờ vì sao lại không thông minh bằng khi còn bé đây?
Xui xẻo, lúc cô và Hàn Giang Đình ở chung một chỗ, cô đều chiếm lợi thế, như thế nào cùng Hoắc Phi Đoạt ở chung một chỗ, cô luôn là thảm nhất, không có thiên lý a.
Hoắc Phi Đoạt cầm mấy bộ quần áo đến gần cửa phòng tắm, Ngũ Y Y lập tức sợ hãi nói, "Chú không thể tới đây, ngàn vạn lần không thể tới đây."
"Em có mời tôi cũng sẽ không vào, em cũng không phải siêu mẫu như người ta, chẳng có cái gì tốt để nhìn, tôi đi vào sẽ như là hành hạ đôi mắt vậy. Mang quần áo cho em!"
Hoắc Phi Đoạt từ trong khe hở nhét quần áo vào.
Ngũ Y Y một bên nhận quần áo, một bên tức giận kêu la, "Cái gì? Dám chê tôi như vậy? Mặc dù tôi không phải là người mẫu gì đó, nhưng cũng không kém như vậy chứ? Thiệt là, trong mắt trong đầu đều là siêu mẫu sao? Đàn ông mà, đều là loại thị giác động vật! Đáng khinh!"
Ngũ Y Y đưa quần áo ra nhìn, nga, lại là quần áo ở nhà màu hồng dành cho nữ.
Cổ áo tròn, còn đính đường viền hoa dễ thương.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngũ Y Y phồng lên, đảo tròng mắt suy nghĩ, lập tức kéo cửa chui đầu ra, hét lên, "Hay nhỉ, Hoắc Phi Đoạt, chú đem quần áo của người tình của chú cho tôi mặc, tôi ngại bẩn! Không mặc!"
Hoắc Phi Đoạt đang hút thuốc, thiếu chút nữa bị lời của cô nói làm cho sặc, "Người tình cái gì? Tôi căn bản là không có loại đồ chơi đó!"
"Vậy quần áo phụ nữ này là cái gì?"
"Em không ý thức được sao? Cái này không phải tối nay mua cho em sao? Em thế nào lại không để ý, tôi còn mang cho em quần lót áo lót đây, em xem một chút xem lớn nhỏ thế nào, có vừa hay không."
Nói xong lời cuối cùng, khóe miệng Hoắc Phi Đoạt hé ra, nổi lên một nụ cười phóng đãng.
Ngũ Y Y bị nét mặt mị hoặc người của Hoắc Phi Đoạt làm cho da đầu run lên, ba chân bốn cẳng mở quần áo ra nhìn, quả nhiên choáng rồi.
Hôn mê!
Hoắc Phi Đoạt thậm chí ngay cả quần áo lót cũng mua cho cô!
Vừa nhìn kích cỡ. . . .cúp C, quả nhiên là sắc phôi, đến kích cỡ của cô cũng đã biết.
Ô ô ô.
"Sắc quỷ! Tại sao có thể biết kích cỡ của tôi chứ? Thật ghê tởm!"
Ngũ Y Y dùng bàn tay nhỏ che ở trước ngực, có chút tức giận, còn có chút xấu hổ.
Mặc xong, Ngũ Y Y mới thoải mái đi ra ngoài.
"Không được hút thuốc nữa! Tôi không muốn bị khói thuốc hại chết! Rụi đi rụi đi!"
Ngũ Y Y bất mãn kêu lên, Hoắc Phi Đo