Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
n: “Vừa rồi hai bà có nói với tôi anh vì họ mới mua lạ nơi này rồi cho sửa chữa?” Lúc cô hỏi hắn, có một con mèo không tiếng động tiến lại cọ cọ vào chân cô, không ngừng lăn lộn làm nũng.
Động vật rất đáng yêu ngây thơ, xưa nay cô đều không chống lại được sự hấp dẫn của chúng.
Nam Bắc ngồi xuống sờ sờ đầu nó, đầy vẻ cưng chiều.
“Lúc tôi còn nhỏ, các bà nói muốn trở về núi Ngàn Hương.” Trình Mục Dương đưa tay ra, con mèo nhỏ liền há mồm gặm cắn ngón trỏ của hắn: “Đáng tiếc nơi này đã chìm ngập hơn năm mươi chín năm, không nhà để về, không đất mai táng. Cuối cùng chỉ có thể mua cho hai bà ấy ngôi nhà bên hồ Vạn Đảo này, đợi các bà qua đời, sẽ chôn ở đây, xem như lá rụng về cội.”
Mèo nhỏ cắn rất thích ý, hắn muốn rút tay về, lại không ngờ con mèo dùng hai chân trước ôm lấy tay hắn, ngoan cố không chịu buông ra. Hai người liếc nhìn nhau, nhịn không được nở nụ cười.
“Trình Mục Dương?”
“Sao?”
“Có thể hỏi anh một vấn đề nhỏ không?”
Hắn ừ một tiếng, tiếp tục chậm rì rì cùng con mèo ngoan cố kia đùa giỡn.
“Hành trình của Thẩm gia lần này có mục đích khác không?”
Giọng nói của cô rất thoải mái, giống như đang hỏi thời tiết rằng cơn mưa này đến bao giờ mới ngừng.
“Cô muốn biết?” Hắn trầm mặc một lát, bỗng nhiên liền đè thấp thanh âm nói, “Không bằng chúng ta đánh cuộc, nếu cô thắng tôi sẽ nói cho biết đáp án. Nếu cô thua…sẽ nói theo tôi một câu tiếng Nga.”
Cô không nghĩ tới hắn có thể đáp ứng sảng khoái như vậy: “Được, nhưng mà trước phải nói cho tôi biết anh muốn tôi nói câu nào?”
Trình Mục Dương chậm rãi nói câu nói cho cô nghe, bởi vì nói chậm, thanh âm lạnh như băng cũng trở nên thật mềm mại.
Nam Bắc dựa vào trí nhớ mà nhớ lại trước kia, mỗi khi nhàm chán đều cùng cô bạn người Nga học qua những câu nói đại loại như ‘Em yêu anh’ hay những thứ linh tinh khác. Lời của Trình Mục Dương hoàn toàn không giống những câu này, mà cô cũng tin tưởng hắn không có nhàm chán như vậy, vì thế liền gật đầu đồng ý.
Đặt cược của hai người là xem con mèo nhỏ có thể kiên trì gặm tay hắn trong bao lâu.
Cô nhìn thấy con mèo đang rất hứng thú, chắc chắn nói: “Có thể kiên trì một phút.”
Trình Mục Dương nhìn về đồng hồ, nói: “Trong vòng ba mươi giây.”
“Khẳng định như vậy sao?”
Hắn bí hiểm cười cười, ngón tay nhanh chóng giật giật, con mèo oán hận kêu một tiếng, sau đó từ cánh tay hắn trược xuống đất: “Hai mươi ba giây.”
…
Nam Bắc đầu tiên là sửng sốt, sau lại dở khóc dở cười oán giận: “Anh có thể vô sỉ như vậy sao?”
Nhưng lần đặt cược đối với cô cũng đã trăm lần khó khăn, khó hiểu là cô đã đồng ý, chẳng trách hắn được. Nguyện ý đánh cược nay đã thua, Nam Bắc ngoan ngoãn lặp lại câu tiếng Nga của Trình Mục Dương, lập lại ba bốn lần thì cũng nhớ kĩ cách phát âm.
Sau khi thuần thục, cô nhìn hắn nói ra.
Đợi nói xong, Nam Bắc mới tò mò mà hỏi: “Câu vừa rồi anh dạy tôi là có nghĩa gì?”
“Từ thứ nhất là солнце, tên của tôi.”
Cô kêu lên một tiếng, thật ngắn gọn dễ hiểu.
“Câu này có nghĩa là.” Hắn nở nụ cười bên trong có vài phần trêu chọc: “Trình Mục Dương là người đàn ông tốt.”
Vụ làm ăn hấp dẫn (1)
Edit: Nguyệt Sắc
“Thật sự?” Cô vẫn cảm thấy có gì đó kì quái.
“Thật sự.” Trình Mục Dương cười đến vô hại.
Theo bộ dạng của hắn hiện nay mà nói thì dù có gì không đúng cô cũng không thể tìm ra nguyên nhân. Nam Bắc cứ thế cho qua, tiếp tục đùa với con mèo. Giữa ngón tay giữa cùng ngón áp út của cô có hình xăm đặc biệt, con mèo tò mò nhìn một lúc lâu mới vươn đầu lưỡi phấn hồng ra liếm vài cái.
Thật sự rất thú vị.
“Còn có người thú vị hơn, ở Cáp Nhĩ Tân.” Trình Mục Dương cố ý gợi lên hứng thú của cô, “Năm Quang Tự (niên hiệu của vua Thanh Đức Tông, đời Thanh, Trung Quốc), một người Nga trong nước đã xây dựng ở đây một nhà ga nên mới có tên là Cáp Nhĩ Tân [2'>. Cho nên nơi đó cùng Thượng Hải [3'> giống nhau, đều là nơi sinh sống của hầu hết người Nga tại Trung Quốc.”
Cô vốn chỉ sống ở biên giới phía Nam, nên đối với trời băng đất tuyết tại miền Bắc này hầu như không biết gì.
Nhưng nghe Trình Mục Dương nói vậy, cô lại liên tưởng đến gia tộc của hắn, Trình gia đã tồn tại nhiều thế kỷ trước đây: “Có phải hay không lúc đó đã có gia tộc của anh?”
“Là gia tộc của cha tôi.” Hắn sửa chữa lời cô.
“Đáng tiếc, tôi không chịu được sự lạnh lẽo của nơi đó, nếu không nhất định sẽ đến đó gặp những người anh vừa nói.”
Cô ngồi chồm hổm một lúc lâu nên đứng dậy duỗi thân mình, nhìn màn mưa ngoài cửa.
Sau đó chợt nghe thanh âm của Trình Mục Dương: “Sơm hay muộn cũng có ngày cô đến đó.”
Thật sự là…
Cô vẫn tiếp tục nhìn mưa, từ mái hiên cũ kỹ rơi xuống đất, lười nhác đáp lại lời hắn.
Mưa rơi mãi đến chạng vạng tối không ngừng, ao trước đường đã chứa đầy nước.
Bữa cơm chiều, hai người ở trong sân ăn một ít đồ ăn. Trình Mục Dương muốn cô thưởng thức rượu lâu năm ở nơi này. Ban đầu cô còn từ chối, nhưng sau khi ngửi qua hương vị liền vui vẻ uống một ly đầy. Quả nhiên là khá