Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đời Một Kiếp

Một Đời Một Kiếp

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

y thời gian để xác định. Nếu nói hắn cùng Nam Bắc có sáu bảy duyên phận thì Trình Mục Dương may mắn hơn hắn rất nhiều.
Sự may mắn trong lời nói của Thẩm Gia Minh, có lẽ là một đời một kiếp này.
Hắn nắm điếu thuốc trong tay, cười cười, đi xuống cầu thang, rời khỏi nơi này.
Điên thoại được kết nối, Nam Hoài hỏi thăm cục cưng trước.
Cô không trả lời lại hỏi vấn đề của Trình Mục Dương.
Nam Hoài có chút ngoài ý muốn, thậm chí ngay từ đầu ngữ khí phi thường không tốt, áp chế phiền chán của bản thân. Hắn không ngờ Thẩm Gia Minh sẽ nói cho Nam Bắc biết. Nếu hắn không nói, Thẩm Gia Minh không nói, có thể cả đời cô cũng không biết. Là một người anh trai, tận mắt thấy em gái trải qua ranh giới sống chết, cả người đều là vết thương, còn mang thêm đứa bé của hắn trên người. Nam Hoài cảm thấy, hắn không giết chết Trình Mục Dương đã là quá độ lượng.
Nhưng Nam Bắc vẫn cố tình thương Trình Mục Dương như vậy.
“Em muốn gặp anh ấy.” Nam Bắc nói, “Em nhất định phải gặp anh ấy.”
Cho dù Nam Hoài nói thế nào thì cô chỉ lập lại những lời này.
Cuối cùng hai người đều yên lặng.
Không ai thèm nói.
Qua một lúc lâu, Nam Hoài cuối cùng cũng thỏa hiệp, hắn chỉ có một người thân, đáp ứng cô đã thành thói quen của hắn: “Đừng để tâm trạng của em ảnh hưởng đến cục cưng, ngoan ngoãn ngủ một giấc đi. Sáng sớm mai anh đưa người đến gặp em.”
Cô dạ rồi ngắt máy.
Vì lời nói của Nam Hoài, Nam Bắc trắng đêm không ngủ, ngồi ở bên giường nhìn cục cưng. Cục cưng có thói quen ngủ một mình, tư thế ngủ rất ngoan, luôn nằm ngửa, hai tay bé nhỏ đặt trên bụng.
Đối với tư thế ngủ, Nam Bắc chưa bao giờ bắt buộc bé, tất cả đời là trời sinh.
Cô rất thương cục cưng, thậm chí không chịu không chịu đặt tên cho con mà chỉ muốn kêu bé là cục cưng. Tất cả tình yêu này đều là vì Trình Mục Dương, vì cục cưng là đứa nhỏ của Trình Mục Dương.
Mỗi ngày cô đều nhìn cục cưng tỉnh ngủ.
Hôm nay Nam Bắc tâm thần không yên, đợi “người kia” theo lời Nam Hoài.
Cục cưng tỉnh lại rất đúng giờ, chưa mở mắt ra đã vươn hai cánh tay theo thói quen, mềm mại gọi mẹ.
Nam Bắc cười, dùng chăn nhỏ bọc cục cưng ôm ngồi trên đùi cô.
“Ba ba đâu?”
Trí nhớ tốt thật, vẫn còn nhớ cô đã nói Nam Hoài đến tết âm lịch sẽ đến với bé.
“Ba ba vẫn đang trên đường đến.” Nam Bắc lấy khăn ấm lau mặt cho cục cưng, “Cục cưng thích ba ba sao?”
“Thích.” Cục cưng gật đầu thật mạnh.
“Thích mẹ sao?”
“Thích.” Cục cưng tiếp tục gật đầu.
“Ai xếp thứ nhất?”
Cục cưng nghĩ nghĩ: “Ba ba.”
Nam Bắc cười rộ lên: “Vậy mẹ đâu?”
Cục cưng thận trọng nghĩ nghĩ, “Ba ba xếp hạng 1, mẹ xếp hạng 0.”
“Vì sao nha?” Nam Bắc càng cảm thấy buồn cười.
Cục cưng ôm lấy cổ của cô, không cam lòng nói: “Bởi vì số 0 đứng trước số 1.”
Cô rốt cục đã hiểu.
“Cục cưng, mẹ nói với con, con còn một…” Nam Bắc suy nghĩ nửa ngày, không biết nên hình dung Trình Mục Dương như thế nào, sau đó nở nụ cười, “Còn một ba ba nhỏ. Vui không?”
Cục cưng nghi hoặc nhìn Nam Bắc: “Ba ba nhỏ?”
“Chính là nhỏ tuổi hơn ba ba nên gọi là ba ba nhỏ.”
Cục cưng dán đầu vào bả vai Nam Bắc, cọ cọ: “Nhỏ hơn ba ba là ba ba nhỏ. Lớn hơn ba ba là ba ba lớn.”
Nam Bắc dở khóc dở cười, tiếp tục dỗ bé: “Không phải nga, cục cưng chỉ có hai ba ba, người khác không phải.”
Cục cưng vừa rồi mới biết thêm một khái niệm, sau đó lại bị phủ định thì cảm thấy mơ hồ.
Cục cưng chậm rãi nhíu mắt như đang tự hỏi.
“Có nhiều người chơi với con như vậy không vui sao?” Nam Bắc tiếp tục hỏi.
Bé thấy Nam Bắc đang cười nên cũng cười theo: “Ba ba nhỏ sẽ tặng quà cho con sao?”
Nam Bắc cười: “Sẽ a.”
“Sẽ thích cục cưng sao?”
“Đương nhiên thích.”
Phỏng chừng sẽ thích đến điên mất.
“Mẹ thích ba ba nhỏ sao?”
“Thích.”
Ánh mắt cục cưng cong lên: “Ba ba nhỏ ngày mai sẽ đến sao?”
Nam Bắc khẽ lắc đầu, hôn lên mặt cục cưng: “Sẽ không, nhưng ba ba nhỏ rất nhanh sẽ đến gặp cục cưng.”
“Được rồi.” Cục cưng rốt cục cho phép, dán trên người Nam Bắc, nhỏ giọng nhắc nhở, “Để ba ba nhỏ vụng trộm đến gặp cục cưng thôi. Nếu không ba ba biết sẽ tức giận.” Nam Bắc dạ, bật cười.
Nam Hoài tính toán thời gian rất tốt, ngay khi cục cưng đang ăn sáng thì đưa quà đến, ăn xong cô cùng với cục cưng ngồi vẽ. Cục cưng hết sức chuyên chú cầm bút trong tay vẽ loạn trên giấy, quản gia ám chỉ Nam Bắc có thể rời đi. Cô lập tức để hai cô gái bên cạnh chăm sóc cục cưng, đứng dậy lén lút đi xuống lầu.
Đi gần như là chạy.
Trong một cái sân kiểu Trung Quốc, trời mưa không lớn lắm, có người đàn ông cầm súng lục đang đứng, nhắm vào một người, là Tiểu Phong. Thời gian hai năm đã biến hắn từ một thiếu niên trở thành một chàng trai trưởng thành.
Đầu của hắn ẩm ướt, vốn đang nhăn mày khi thấy Nam Bắc thì liền giật mình. Nam Bắc cũng nhìn hắn, qua một lát thì hai người cùng nở nụ cười, dường như cả hai đã trút được gánh nặng trong lòng.






Gặp lại bên “tượng Phật” (3)
Edit: Nguyệt Sắc
Trong phòng VIP trên máy bay, Nam Bắ