Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1517 lượt.
nh nhưng rất sâu. Tay cô từ trên gương trượt xuống lại bị hắn bắt lấy đặt lại lên trên để chống đỡ thân thể hai người. Đôi khi Trình Mục Dương sẽ nhìn cô trong gương, đôi khi lại cúi đầu nhìn nơi hai người đang ân ái.
Phòng tắm thật nóng, có thể nhìn thấy rõ ràng mồ hôi của hắn chảy xuống không ngừng.
“Lúc sinh cục cưng, có đau không?” Hắn cắn nhẹ sau tai cô.
Nam Bắc dạ: “So với trúng đạn thì đau hơn.”
Thanh âm của hắn mê loạn.
Thân thể Trình Mục Dương không ngừng ma sát lưng cô. Mồ hôi hai người chảy xuống hòa quyện vào nhau, thân thể của hắn nóng hơn rất nhiều so với cô. Nam Bắc bắt đầu mất đi ý thức, chỉ biết hắn không ngừng ra vào, cô nắm chặt tay, ánh mắt nhìn Trình Mục Dương trong gương. Ngay khi nghĩ đến tất cả sắp chấm dứt, hắn lại dừng lại, ném khăn tắm xuống dưới mặt đất.
Hắn đem Nam Bắc đặt lên khăn tắm, áp thân lên, lại tiến vào.
Không có gương.
Nhưng cô cũng có thể nhìn rõ ràng cằm, mắt còn mũi của hắn nữa: “Trình Mục Dương.” Cô gọi hắn, hắn đáp một tiếng, cô lại gọi hắn, hắn vẫn kiên nhẫn đáp, chỉ là động tác càng ngày càng kịch liệt, khiến cô không ngừng rên rỉ, cô như bị xé rách hoàn toàn. Hắn chậm dần, mỗi một lần cô nghĩ hắn sẽ rời ra thì lập tức bị xỏ xuyên qua.
Cùng với Trình Mục Dương nhiều lần như vậy, chưa một lần nào cô bật khóc.
Lần này cô có khóc hay không?
Cô không nhớ rõ.
Trình Mục Dương bế ngang cô lên đi ra phòng tắm. Hai người chưa đến được bên giường đã ngã vào sô pha dây dưa một lần nữa. Đến cuối cùng, Nam Bắc cảm thấy thân thể hình như không còn là của cô nữa, cô đang ngủ thì bị Trình Mục Dương từ phía sau ôm vào người. Hai người lấy một cái mền màu trắng rồi ngủ ở sô pha hơn hai giờ.
Nam Bắc xoay người vài lần đều thiếu chút nữa ngã xuống sô pha, cô than thở muốn đến giường ngủ.
Trình Mục Dương trực tiếp bác bỏ yêu cầu. Hắn phát hiện bản thân lại là cuồng tự ngược. Ngủ trên sô pha tốt hơn so với trên giường nhiều. Chỉ có ở nơi nhỏ hẹp này, Nam Bắc mới có thể vì sợ ngã mà ôm chặt hắn.
Rất nhanh đã đến hừng đông.
Cô tỉnh lại, thấy xương sống ở thắt lưng như đứt ra, lén lút rút cánh tay của hắn khỏi người, muốn đến giường ngủ một lát. Trình Mục Dương dường như ngủ rất say, quả nhiên miệt mài quá độ rất hao tổn thể lực, cô từ chăn bông chui ra, đến tủ quần áo lấy thêm một cái chăn khác rồi nằm lên giường.
Nam Bắc thậm chí còn chôn đầu trong chăn che khuất ánh sáng.
Ngay khi đang mơ màng ngủ, Nam Bắc cảm giác được sự lãnh lẽo từ chân chậm rãi đến lưng. Cô dở khóc dở cười, miễng cưỡng hừ hai tiếng: “Lưu manh, để em ngủ một chút.” Trình Mục Dương chậm rãi hôn bàn chân và chân của cô, từ từ hướng lên trên, tìm được môi thì tận tình hôn. Chân hắn đè nặng chân cô, thân thể đè thân thể, triền miên cùng nhau.
Trình Mục Dương đem hai tay cô ấn ở trên đầu, khi chuẩn bị muốn cô một lần nữa thì điện thoại vang lên. Hai người đều sửng sốt, Nam Bắc nhanh chóng nghiêng người cầm lấy điện thoại.
Trong điện thoại liền vang lên thanh âm của cục cưng: “Chào buổi sáng, mẹ.”
“Chào buổi sáng, cục cưng.” Nam Bắc nhẹ nhàng thở hổn hển, tận lực làm giọng của cô bình thường lại.
“Cục cưng ăn lê cùng dâu tây, sau đó uống sữa cùng bánh.”
“Cục cưng ngoan, có uống hết sữa hay không?”
Trình Mục Dương rốt cục hiểu được cô đang nói chuyện với ai, túm lấy cô ôm vào lòng, dùng khẩu hình nói: anh muốn nói chuyện với con gái. Nam Bắc nhìn hắn một cái, hắn thấy cô không đưa điện thoại nên đành ghé vào tai cô nghe.
“Uống xong rồi.” Cục cưng kiêu ngạo mà nói, thuận tiện còn không quên cáo trạng, “Nhưng ba ba uống không hết.”
Nam Bắc nhịn không được cười rộ lên: “Uh, ba ba không ngoan.”
Trình Mục Dương kinh ngạc nhìn Nam Bắc.
Cô che điện thoại thở dài.
Đến khi cục cưng ngoan ngoãn báo cáo tình hình ăn uống buổi sáng xong thì mới hỏi thăm bệnh tình của “ba ba nhỏ”, sau đó lưu luyến cắt điện thoại. Nam Bắc chưa kịp giải thích đã bị Trình Mục Dương áp sát vào, nheo mắt nhìn cô cẩn thận hỏi: “Ba ba mà cục cưng nói có phải là anh trai em không?”
“Đúng vậy.” Nam Bắc ngạc nhiên , “Làm sao anh biết?”
“Trừ bỏ Nam Hoài, anh không thể nghĩ ra người khác.” Trình Mục Dương không biết nên khóc hay nên cười, “Vì vậy “ba ba nhỏ” là nói anh đúng hay không?”
Cô dạ, kéo chăn rồi gối đầu lên cánh tay hắn.
Hắn nhẹ nhàng phun một hơi xả giận: “Anh cướp em gái của hắn, hắn cướp con gái của anh, xem như công bằng.” Hăn cúi đầu dán mặt vào mặt cô.
“Anh không thích cục cưng sao?” Nam Bắc đưa tay vuốt khuôn mặt hắn.
Trình Mục Dương rất phối hợp nhắm mắt lại, cảm nhận đôi tay cô: “Thích, cách cục cưng nói chuyện rất giống em.”
Nam Bắc dạ, trong lòng ấm áp: “Cục cưng rất nghe lời.”
“Nhưng mà em gái thì chỉ có một, cho nên Nam Hoài vẫn đáng thương hơn.” (ý anh Dương là hai người có thể có thêm những đứa con khác, còn Nam Hoài thì không thể có thêm em gái được, anh cũng thật so đo mà ^^)
Cô cười rộ lên.
Sáu giờ rưỡi. Nhìn từ góc độ này có thể nhìn thấy ánh nắng màu trắng, còn có thể nhìn thấy những mỏm đá xa xa, đã bị gió cát hóa th