Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đời Một Kiếp

Một Đời Một Kiếp

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341639

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.

g đứng sừng sững ở nơi đó. Cô gọi điện cho cục cưng, bé vừa uống sữa xong, chuẩn bị đi ngủ. Có thể thấy cục cưng rất vui vẻ, bởi vì Nam Hoài chiều hôm đó đã tới Bỉ chuẩn bị cho cô rời đi, mấy ngày này vẫn ở cùng cục cưng.
“Mẹ.” Cục cưng nhẹ nhàng gọi cô.
“Uh.” Nam Bắc nhịn không được giơ cao khóe miệng, “Cục cưng hôm nay là gì nha?”
“Cục cưng được chơi với viên đạn.”
Nam Bắc hoảng sợ, đến khi Nam Hoài nhận điện thoại mới biết, buổi chiều cục cưng nhớ cô, dỗ thế nào cũng không nín khóc. Nam Hoài liền đem hai viên đạn trên người lau sạch rồi đưa cho cục cưng chơi, cục cưng lập tức dừng khóc. Cái gọi là chơi cũng chỉ là nắm đạn trong tay đếm tới đếm lui, tự đùa tự vui.
Trước khi ngắt điện thoại, cục cưng chờ Nam Hoài ra khỏi phòng mới nhỏ giọng hỏi cô: “Ba ba nhỏ vui vẻ sao?”
“Vui vẻ.” Nam Bắc lừa gạt cục cưng, “Nhìn thấy mẹ liền vui vẻ, rất nhanh sẽ hết bệnh.”
Nếu không phải cô nói “ba ba nhỏ” sinh bệnh, không thấy mẹ sẽ không vui, như thế cũng không khỏi bệnh, thì cục cưng cũng không mềm lòng mà thả cô đi.
“Vậy ngày mai có mẹ có thể về nhà không?” Cục cưng nhẹ giọng hỏi.
Nam Bắc thấy lòng chua xót. Từ lúc sinh đến nay, đây vẫn là lần đầu tiên cô rời xa cục cưng. Cô tuy rằng rất nhớ cục cưng nhưng vẫn nói: “Ngày mai không thể nga.” Nam Bắc nhẹ giọng dỗ cục cưng, “Mỗi lần cục cưng sinh bệnh, phải mười ngày mới khỏe được. Ba ba nhỏ là người lớn, muốn khỏi bệnh phải lâu hơn cục cưng một chút.”
Cục cưng nga một tiếng.
Cắt đứt điện thoại, Nam Bắc càng không ngủ được.
Cô không biết Trình Mục Dương có thể ở đâu, khi nào mới nhìn thấy hắn. Lần này hắn đến đây là vì mục đích gì? Muốn làm gì? Cô hoàn toàn không biết gì cả. Khi trong đầu có chút hỗn loạn thì điện thoại vang lên, cô nghĩ là cục cưng nên nhanh chóng nhận điện. Tuy nhiên vẫn cẩn thận không lên tiếng trước, cô sợ đây không phải là tuyến điện thoại riêng nên người khác có thể nghe lén. Mỗi bước ở đây đều phải cẩn thận, cô thậm chí còn không tháo khăn che mặt xuống.
Bên kia điện thoại cũng không có thanh âm.
Sau đó có một đoạn tâm kinh bằng tiếng Phạn [7'> vang lên. Nam Bắc sửng sốt, sau đó tim đập thật mạnh. Nếu là người bình thường, nhất định cho rằng người này bị bệnh thần kinh, lập tức ngắt máy, nhưng trực giác của cô lại đoán rằng, cú điện thoại này liên quan đến Trình Mục Dương. Sau khi đoạn kinh tiếng Phạn chấm dứt, trên điện thoại hiện lên một dãy số.
Nam Bắc nhớ kỹ.
Sau khi ngắt liên lạc, cô lập tức gọi lại dãy số này.
Sau những âm thanh ngắn ngủi, điện thoại đã được kết nối.
“Bắc Bắc?” Là giọng Trình Mục Dương, có chút ủ rũ, không chân thật.
“Vâng.” Cô đáp, không thể nói nên chữ thứ hai.
“Anh rất nhớ em.” Giọng của hắn rất thấp.
Hốc mắt Nam Bắc nóng lên, vì câu nói đầu tiên của hắn mà chảy nước mắt.
“Nơi này không thể uống rượu, cho nên, hiện tại anh rất muốn em.”
Thực vô lại, thực lưu manh, cũng thực Trình Mục Dương.
Hắn cười, cuối cùng nói: “Đem cửa mở ra, anh lập tức tới.”
Cô không thể tin được ngắt điện thoại.
Nam Bắc chạy ra cửa, cửa mở, từ một bên của hành lang, Trình Mục Dương bước nhanh tới. Cô mở to hai mắt, còn tưởng bản thân đang bị ảo giác. Trình Mục Dương đi đến trước mặt, ôm lấy thắt lưng cô, trực tiếp đi vào phòng hung hăng đóng cửa.
Nam Bắc chưa kịp hé miệng đã bị hắn tháo khăn che mặt, đặt cô trên tường, trực tiếp hôn.
Một bàn tay của hắn chống lên cửa, dùng thân thể ngăn cô, không cho cô có bất cứ cơ hội phản ứng nào. Nụ hôn xâm nhập dài lâu, hắn không muốn buông cô ra, cô cũng luyến tiếc mà không đẩy hắn ra.
Nam Bắc nghẹt thở đến mức ngực phát đau, cuối cùng hắn cũng buông môi ra.
“Con gái gọi là gì?” Trình Mục Dương khi nói chuyện vẫn không buông tha đôi môi cô, hôn đứt quãng.
Nam Bắc ôm cổ hắn thở hổn hển: “Cục cưng.”
“Tên rất hay.” Tay hắn bắt đầu tháo khăn trùm đầu cùng áo choàng của cô.
Cô hô hấp khó khăn: “Lưu manh, anh chỉ hỏi một vấn đề này thôi sao? Không thích con gái sao?”
“Thích đến phát điên.” Hắn cười một cái, âm thanh cực kỳ mê người, “Lát nữa ở trên giường sẽ hỏi từ từ, hỏi tường tận, hỏi tỉ mỉ.”






Trò chơi tại Ả Rập Saudi (1)
Edit: Nguyệt Sắc
Nam Bắc cười rộ lên, là một nụ cười hưởng thụ.
Trình Mục Dương cô biết chính là như thế, tâm dù cho muốn hướng Phật cũng phải hưởng thụ thân mật cá nước với cô. Hắn đem quần áo của cô cởi ra, Nam Bắc giữ chặt tay hắn, nhìn phòng tắm.
Cô cần tắm rửa, mặc một bộ đồ Hồi giáo này toàn thân chảy không ít mồ hôi.
“Màu đỏ sao?”
Hắn cười, đem một bàn tay của cô đặt trước gương: “Màu đỏ.”
Đã lâu như vậy không đụng chạm thân thể, nay cả hai dán vào nhau, hình ảnh thật nóng bỏng.
Tay Trình Mục Dương lần xuống dưới nắm lấy một chân của cô tách ra. Nam Bắc hô hấp khó khăn, cảm giác được tay hắn đi từ ngực đến chân, sau đó đi vào cơ thể cô.
Mãi đến khi hắn cầm chính mình từ phía sau thâm nhập thật mạnh, Nam Bắc cuối cùng không thể nhịn được mà hừ nhẹ một tiếng.
Động tác không nha