Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.
của cô ấy hay không?”
“Tôi yêu cô ấy, bất luận cô ấy là ai.”
Một lúc sau mới nghe giọng nói xa lạ của người đàn ông kia: “Anh chưa từng nghi ngờ mục đích của cô ấy khi tiếp cận anh sao?”
“Mục đích? Đương nhiên là bị sức hấp dẫn nam tính rất mê người của tôi, kìm lòng không đậu......”
“Đường tiên sinh,” Cảnh sát hiển nhiên không quá vừa lòng với ngữ khí của anh, ngắt lời anh nói, “Chẳng lẽ anh chưa từng nghĩ qua việc cô ấy tiếp cận anh là vì muốn nhận thẻ xanh ư?”
“Ha ha, thẻ xanh.”
Nghe được tiếng Đường Nhất Đường, cô gần như có thể tưởng tượng được động tác của anh. Một chân nhấc lên, hai tay duỗi thẳng, giống như Thượng Đế dựa lưng vào sô pha.
Đường Nhất Đường nói từng chữ một: “Làm ơn đừng bôi nhọ tình yêu của chúng tôi.”
“Tôi rất xin lỗi.” Người đàn ông nói, “Để xác nhận tình yêu của hai người, vẫn là mời vợ tương lai của anh ra đây cho chúng tôi nhờ một chút.”
Đường Nhất Đường nói: “Có thể.”
Tiếp đó rèm bị giật ra, anh bước một bước thiếu chút nữa giẫm phải người Bạch Khả. Anh cúi đầu nhìn bộ dạng kinh hoảng muốn tránh của cô, tâm khẽ động, chặn ngang eo ôm lấy cô, xoay người đi đến cạnh sô pha.
Anh ôm cô ngồi xuống, đặc biệt dịu dàng nói: “Bọn họ muốn tâm sự với em, đừng sợ.”
Bạch Khả muốn nói cô không sợ, chỉ là có chút khẩn trương, nhưng lời nói đến miệng lại nuốt trở vào. Đau đớn ở eo nhắc nhở cô, cô không thể nói lung tung.
“Hai người có vấn đề gì cứ hỏi đi.” Đường Nhất Đường nói.
Lần này là nữ cảnh sát mở lời, nam cảnh sát ở bên cạnh quan sát động tác của Đường Nhất Đường.
“Bạch tiểu thư, xin hỏi cô sống chung với Đường tiên sinh bao lâu rồi?”
“Hai, ba tháng.”
“Cụ thể là bao nhiêu ngày?”
“Cụ thể là......”
“Cô không nhớ rõ?”
“Tôi......”
Bạch Khả thật sự không nhớ rõ, vừa mới bắt đầu cô còn có thể im lặng nhớ kỹ ở trong lòng “Hôm nay là ngày thứ năm tôi sống chung với anh ấy” Như thế, hoặc có thể hơn 20, cô có lòng nhưng lực không đủ.
Kiên nhẫn chờ cô nhớ lại đã vài giây đồng hồ, nữ cảnh sát nhún vai nói: “Được, không nhớ rõ cũng không sao. Vậy xin hỏi cô, Đường tiên sinh tốt nghiệp trung học ở trường nào?”
“Tôi chỉ biết anh ấy không học lên đại học.” Bạch Khả khó xử nói.
“Anh không phải đã từng nói với em rồi ư? Sao em lại quên rồi.” Đường Nhất Đường đột nhiên trách.
Bạch Khả lộ ra biểu tình nghi hoặc, đầu bỗng nhiên bị anh ấn vào lòng. Đỉnh đầu truyền đến tiếng an ủi của anh: “Được rồi, anh không trách em, đừng buồn. Em không nhớ rõ những cái đó cũng không sao cả, anh nhớ rõ là được, ai bảo em ngốc chứ.”
Chóp mũi của cô đều là mùi nước hoa trên người anh, cùng với hơi lạnh còn lưu lại bên ngoài áo da. Tay được ủ ấm trong lòng bàn tay anh, cô nghe thấy anh nói: “Thật ngại, thật ra tôi có vài việc đã giấu hai người. Vợ của tôi, à không là vợ chưa cưới của tôi, cô ấy...... Thật ra bị thiểu năng trí tuệ.”
“Thiểu năng trí tuệ?” Hai vị cảnh sát cùng kinh ngạc.
“Cũng không thể nói là thiểu năng trí tuệ,” Đường Nhất Đường khó xử nhăn mày lại, “Là IQ hơi thấp, điểm trắc nghiệm IQ là 85. 85, nói như vậy hai người hiểu chứ?”
Cảnh sát đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ chưa nhìn thấy mặt Bạch Khả, bằng ấn tượng vừa rồi, họ chỉ cảm thấy người phụ nữ Trung Quốc này rất trẻ. Tóc mái của cô che khuất hơn nửa khuôn mặt, bộ dạng nhìn không phải quá rõ. Ngoài có chút e lệ, cũng không thể nhận ra cô có vấn đề về mặt trí lực.
“Không tin có thể dẫn cô ấy đi làm trắc nghiệm IQ.” Đường Nhất Đường xoay Bạch Khả qua đối mặt với bọn họ nói: “Hai người nhìn đi, cái mặt ngốc như vậy, sẽ có tâm cơ của đàn bà ư? Sẽ vì thẻ xanh mà cố ý tiếp cận tôi sao?”
Anh khẽ ấn xuống bằng đầu ngón tay có kỹ thuật, khuôn mặt vốn thanh tú của Bạch Khả hơi biến dạng, khóe miệng võng xuống, đuôi mắt bên thấp bên cao.
Nam cảnh sát chỉ liếc nhìn cô một cái liền nhanh chóng dời mắt đi. Nữ cảnh sát đồng tình ngậm miệng, nghĩ nghĩ nói: “Hôm nay đến đây, cám ơn hai người đã hợp tác. Hai ngày sau, tôi sẽ gởi thư thông báo thời gian làm giám định trí lực cho hai người.”
Đường Nhất Đường lập tức để Bạch Khả qua một bên, đứng lên che trước cô nói: “Chúng tôi nhất định sẽ phối hợp trong toàn bộ quá trình, đi thong thả.”
Cửa được đóng lại, anh đứng ở cửa trong chốc lát. Bạch Khả thấy anh vẫn không nhúc nhích, bất an ngồi thẳng người.
“Đường Khả!” Anh quay mạnh người lại gọi, dọa cô hoảng sợ. Ngay sau đó, đã bị anh ôm vào trong ngực. “Về sau em được gọi là Đường Khả.” Anh nói bên tai cô.
“Vì sao?” Cô hỏi.
“Đây là tập tục, phụ nữ sau khi kết hôn phải lấy họ chồng. Trung Quốc không phải như vậy sao?”
“Đó là chuyện mà xã hội phong kiến mới có.”
“Anh cứ muốn theo phong kiến đấy, thì có làm sao?”
Thân thể bị đè xuống, cô khó chịu bĩu môi, nói: “Vậy cũng có thể là Đường Bạch Khả, không thể bỏ họ của ba em đi.”
“Em lại thông minh rồi,” Đường Nhất Đường nhéo mông cô một cái nói, “Khẳng định là vì hấp thu quá nhiều tinh hoa của anh.”
Cô nghẹn lời, nói sang chuyện khác hỏi: “Sao cảnh sát không hỏi chuyện nhập cư trái phép của em?”
“Bởi vì chúng ta