Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang
Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.
chui vào khe hở của pháp luật. Tự do hôn nhân, chỉ cần đến tuổi hợp pháp, anh cưới ai bọn họ không thể xen vào. Cho dù là người nhập cư trái phép bọn họ cũng không có quyền ngăn cản chúng ta kết hôn. Trừ phi bọn họ tìm được căn cứ xác định em thông qua kết hôn giả để lấy thẻ xanh.”
“Em không có.” Bạch Khả lập tức ngẩng đầu phủ nhận.
“Anh biết em không có.” Anh ấn đầu cô lên vai nói, “Việc kết hôn giả đều phải thông qua thẩm tra, huống chi chúng ta thật sự yêu nhau mà. Em có biết anh...... Không thương em không?”
“Ha ha,” Cô cười rộ lên, nói, “Em cũng không yêu anh, rất không thương anh, đặc biệt đặc biệt không thương anh!”
Hơi lạnh trên áo da đã được hơi ấm bên trong hòa tan, chóp mũi cô chạm vào cổ anh, cảm giác có lực đập ở đó.
Lúc còn rất nhỏ cô thường tưởng tượng đến cảnh kết hôn, phải có áo cưới đỏ thẫm, có khăn lụa thêu phượng hoàng màu đỏ, còn phải có mẹ đang rưng rưng nước mắt nhìn cô. Ngày kết hôn thật, sự chờ đợi không làm cô thất vọng. Hôn lễ của người ngoại quốc không phải chưa thấy qua, đối với váy cưới màu trắng cũng không quá kinh ngạc, nhưng mà cô thích áo choàng đỏ thẫm hơn. Nhưng vì phải tranh thủ thời gian để chụp ảnh hôn lễ và thu lại làm bằng chứng, ngay cả lời thề bọn họ cũng nói trong vội vàng. Bằng chứng vừa đến tay, Đường Nhất Đường cùng luật sư phân công nhau hành động, trình giấy tờ đến cục di dân, xong việc này thì toàn bộ mọi việc mới chỉ thành công một nửa.
Văn kiện của cục di dân nhanh chóng tới tay, Bạch Khả với thân phận là vợ của người Mỹ đã được cấp thẻ xanh tạm thời, muốn đổi thành thẻ xanh chính thức còn phải trải qua hai lần gặp mặt bàn về việc kiểm tra. Theo trình tự hai người bọn họ bị tách ra, tương ứng sẽ có một nhân viên hỏi vài câu hỏi cá nhân, như là họ tên cha mẹ của đối phương, ngày sinh, sở thích thói quen, hiểu biết về nhau.
Chưa nói đến việc phải một mình đối mặt với cảnh sát giống như kẻ thù, chỉ việc phải nhớ kỹ những điều vụn vặt linh tinh đã đủ quấy rầy trí nhớ không tốt của Bạch Khả.
“Sinh ngày 9 tháng 11 năm 1965, cha tên là Đường Khắc Cần, mẹ là Ngô Mai, thích uống rượu gin thêm nước ép dứa, thích quần áo màu đen, thích ăn......” Bạch Khả gõ gõ trán mình, hơn mười điều trong nội dung cũng không phức tạp, nhưng cái chính là không có biện pháp nhớ kỹ hoàn toàn. Cô nản lòng cầm máy tính xách tay, oán giận nói: “Bọn họ sẽ hỏi tỉ mỉ như vậy sao? Ngay cả anh uống rượu thêm bao nhiêu viên đá cũng hỏi hả?”
“Không nhất định,” Người đàn ông ngồi bên cửa sổ thảnh thơi uống rượu nói, “Bọn họ có thể sẽ hỏi, khi hai người làm tình có dùng áo mưa không? Hoặc là, chồng của em có thủ dâm hay không?” Về phương diện này, người của cục di dân sẽ nhắc tới, nhưng sẽ không quá rõ ràng, anh nói như vậy chính là muốn chọc cô thôi.
“Thật sao?”
“Ờ.”
Anh nghiêm túc gật đầu.
Bạch Khả tin lời anh nói, còn thật sự hỏi: “Vậy anh có thủ dâm không?”
“Anh......” Anh từ cửa sổ thấp, ngồi vào bên cạnh cô, ghé sát vào cổ cô nói, “Em muốn anh, làm cho em xem không?”
“Làm cho em xem?” Hàm ý cực kỳ khiêu khích. Sinh hoạt cùng nhau trong thời gian dài, cô đã quen với những tín hiệu mập mờ của anh. Nhưng cô hiển nhiên lại xem nhẹ sự sáng tạo của đàn ông.
“Hoặc là...... Anh có thể dạy cho em, dạy em phải học thuộc lòng như thế nào.” Khóe miệng Đường Nhất Đường cong lên mị hoặc, rời khỏi chỗ bên cạnh cô, cơ thể thoải mái nằm trên sô pha nói: “Bắt đầu từ phía dưới, giúp anh cởi giày, được không?”
Tuy rằng không rõ anh muốn làm gì, nhưng anh gần như đang làm nũng đề nghị. Cô vẫn vươn tay, do dự kéo khóa giày.
“Thấy rõ chưa? Anh thích giày da.”
“Ừm.”
Anh kéo tay cô đến phần eo, đặt ở trên khóa kéo quần. Cái này chỉ dài mười cm, nhưng ở trong tay cô thì khóa kéo này so với khóa kéo giày cao đến đầu gối lúc nãy còn dài hơn. Thật vất vả mới kéo được một đoạn, quần lót màu đen bên trong bao lấy phần gồ lên gợi cảm. Tránh đụng chạm phần gồ lên kia, để anh nâng eo lên, cô dùng hết sức mới cởi quần jean khỏi đùi anh. Hai chân anh bóng nhẵn, thon dài mà rắn chắc.
“Đây là quần jean kiểu punks, nhớ chưa?”
“Ừm.”
“Bây giờ giúp anh cởi áo.”
Cúc áo gió màu đen được cởi xong, cái khó là, bọn họ đều ngồi trên sô pha nhỏ hẹp, anh lại không cho cô xuống, cô đành phải ngồi chồm hổm giữa hai chân anh, lôi cánh tay anh khỏi tay áo. Cởi áo xong đầu đã đầy mồ hôi, cô thả lỏng thân thể ngồi xuống, vừa ngồi xuống liền cảm giác bị một thứ gồ mà ấm áp chặn lại. Cô đương nhiên hiểu đó là cái gì, thân thể không khỏi khô nóng theo. Mà người đàn ông với dục vọng mãnh liệt đã tăng vọt lại còn bình tĩnh nói: “Bắt đầu cởi quần áo trong đi.”
Cơ thể người đàn ông như thế nào mới được gọi là đẹp? Bạch Khả lớn như vậy mà cho tới bây giờ cũng chưa từng suy nghĩ về vấn đề này. Kiến thức tình dục từ những từ tiếng lóng hài hước đầy rẫy ở nước Mỹ cùng với phương tiện truyền thông không mấy tế nhị cho cô biết: Đường Nhất Đường là người đàn ông đầu tiên của cô, cũng rất có thể là người cuối cùng. Lúc cô chưa thể nhận thức rõ ràng về con trai con gái, anh đã chiếm lấy