Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.

ột mớ hỗn độn.
Mất mát, cũng không quên mua chút đồ ăn cho Đường Nhất Đường. Lúc trả tiền mới nhớ ra, tiền này là tiền kiếm được bằng công việc bán hàng mà Ngụy Minh Minh mang cô theo.
Bi thương kéo đến, cô làm sao để bình tĩnh? Cảnh còn mà người đã mất.
Trở lại bệnh viện, đang nghĩ tới phải nói chuyện cháy nhà cho Đường Nhất Đường như thế nào, thì y tá ở phía trước nhìn thấy cô liền lập tức kéo cô vừa chạy vừa nói: “Chồng chị đang tìm chị gấp, bây giờ tâm tình của anh ấy đang rất kích động.”
Vừa đẩy cửa vào đã nghe Đường Nhất Đường kêu: “Buông ra! Tôi muốn đi tìm cô ấy, buông ra!”
“Nhất Đường, anh đang làm gì vậy?” Bạch Khả nhìn toàn bộ dụng cụ trong phòng đều bị đạp đổ, túi truyền dịch cũng nằm trên mặt đất.
Nhìn thấy Bạch Khả, anh lập tức an tĩnh lại, lảo đảo vài bước đi đến trước mặt cô, bỗng nhiên hét lớn: “Em đi đâu vậy! Không phải anh đã từng nói em không được tùy tiện ra ngoài sao?”
Bạch Khả bị quát đến ngây người, dừng ở khuôn mặt tức giận của anh, áp lực cả ngày công với bất lực dâng lên trong lòng. Gói thức ăn trong tay rơi trên mặt đất, cô bật khóc, nghẹn ngào nói: “Nhất Đường, nhà của chúng ta...... Không còn.”
“Em đang nói cái gì?” Lại là một tiếng rống.
“Nhà chúng ta bị cháy, cả tòa nhà đều bị cháy! Không còn!” Cô hét lên.
Đầu lại đau như búa bổ, tay Đường Nhất Đường nắm chặt thành quyền. Nơi ống tiêm bị rút ra bởi vì dùng sức mà máu không ngừng chảy ra bên ngoài. Không ai nói gì, chỉ có tiếng khóc nức nở của Bạch Khả.
Sau khi trầm mặc thật lâu, anh ấn cô vào lòng, nói: “Em không sao là tốt rồi. Chỉ cần em ở bên cạnh anh, cái gì cũng không quan trọng.”






Cảm giác chóng mặt càng rõ rệt, anh cảm thấy mặt đất rung chuyển, cơ thể ngã về phía trước.
Bạch Khả cố hết sức mới đỡ được anh, dưới sự trợ giúp của y tá, cô đỡ anh nằm lên giường.
Trong đầu như có con lắc đồng hồ đang lắc lư, thỉnh thoảng đánh vào đầu, đau, muốn ngủ lại ngủ không được. Anh nắm chặt tay Bạch Khả, nhưng vẫn cảm thấy không đủ.
“Em nói gì đi.” Anh khởi động toàn bộ giác quan để xác định sự tồn tại của cô.
Bạch Khả nói về chuyện đám cháy, nói được một nửa thì cảm thấy quá nặng nề, muốn chọn chuyện nhẹ nhõm hơn, lại tìm không được đề tài. Nói quanh co thật lâu, thầm mắng bản thân quá ngốc.
Sau khi Bạch Khả nhét tiền vào trong ví, tò mò nhìn thấy tấm ảnh bên trong. Bộ dạng cô chẳng mảy may lo lắng vì sắp hết tiền.
“Cô bé,” Anh ôm mặt cô nói, “Chuẩn bị không nuôi nổi em rồi, em không lo lắng sao?”
Bạch Khả mặc cho anh ôm, cười nói: “Em nuôi anh cũng được.”
Đường Nhất Đường chỉ cảm thấy trong lòng căng thẳng. Tất cả tư vị duy chỉ có thở dài. Cái này dường như là một sự trừng phạt, trừng phạt anh lúc trước lãng phí, cố tình làm bậy. Khi đó nếu anh biết rằng, một ngày kia sẽ có người muốn anh bảo vệ, trân trọng, anh tuyệt đối sẽ không tùy tính sống như thế, chặt đứt tất cả đường lui.
Thôi hối hận, anh vui tươi hớn hở cảnh cáo cô: “Cho dù chịu khổ, em cũng phải đi theo. Muốn rời khỏi anh, chuyện đó tuyệt đối là không thể.”
“Được,” Cô ngắm nghía tấm hình, tùy ý đáp lại. Đưa tấm hình đến trước mặt anh, cô hỏi: “Đây là anh sao?”
“Là anh.” Anh không nhìn bức ảnh, chỉ nhìn mặt cô.
Bạch Khả thu bức ảnh về nhìn tiếp, trong ảnh chụp là một đứa nhỏ mặc quần yếm, bộ dạng rất xinh đẹp, nhìn lướt qua cứ tưởng là bé gái. Mặt sau của bức ảnh viết: Lucy, I love y......
Phần ở giữa đã bị cắt đi.
“Tên tiếng Anh của anh là ‘Lucy’? Đây là tên con gái mà.” Bạch Khả hỏi.
“Khi còn nhỏ anh rất giống bé gái, họ thường chọc anh, vẫn luôn gọi như thế.” Đường Nhất Đường bình thản kể lại.
“Lucy?” Bạch Khả thử gọi một tiếng.
“Bây giờ không được gọi như vậy.” Anh trừng mắt liếc cô một cái.
“Lucy......” Cô dùng giọng càng ngọt gọi ra, hơi âm cuối còn cố kéo dài.
“Gọi lần nữa sẽ hôn em.” Anh chỉ vào mũi cô nói.
“Lucy, I love......” Chưa kịp nói xong, miệng đã bị cái lưỡi ẩm nóng bịt chặt.
Tạm thời vứt bỏ hiện thực phiền não, mấy ngày ở bệnh viện cũng coi như vui vẻ.
Đến ngày cắt chỉ, làm thủ tục xong xuôi, bọn họ xuất viện.
Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, đường phố đã hoàn toàn lấy lại cảnh tượng nhộn nhịp như trước. Bóng ma bạo động không lưu lại bất kỳ dấu vết gì. Nhịp sống trôi nhanh, người ta thậm chí không có thời gian để dừng lại xem xét vết thương của mình. Như đền bù, bọn họ chỉ làm cho miệng vết thương khép lại nhanh hơn.
Khu nhà của bọn họ đã bị sụp, công nhân đang dọn dẹp đá và gạch ngói vụn. Ở nội thành tấc đất tấc vàng này, rất nhanh thôi sẽ có một tòa nhà cao tầng mới thay thế. Loài người xây nhà cao tầng rồi sống ở trong đó, đến cuối cùng, dường như những tòa nhà chọc trời cùng với đường phố sầm uất này mới chính là kẻ thống trị cả thành phố. Nó sừng sững ở đó, còn loài người thì trôi dạt khắp nơi.
“Làm sao bây giờ đây cô bé, phải theo anh ăn ngủ đầu đường rồi.” Đường Nhất Đường đứng trước đống đổ nát. Một tay cắm vào trong túi áo, một tay vòng qua vai Bạch Khả.
“Chúng t


Pair of Vintage Old School Fru