Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2221 lượt.
gón tay ấn ấn xoa xoa mi tâm của anh nói: “Nếu vì ở trong căn phòng lớn, còn anh phải đến câu lạc bộ làm như trước. Em đây tình nguyện không ở nhà.”
“Anh sẽ không đi làm vũ nam thoát y nữa.” Anh cam đoan.
“Thật sự là cậu bé ngoan biết nghe lời.” Cô vỗ vỗ mặt anh.
“Con nhóc chết tiệt kia.” Anh véo lưng cô một cái.
Cô kêu sợ hãi, khiến người giường bên kháng nghị ho một tiếng. Anh lấy ngón tay đặt trên môi làm động tác chớ có lên tiếng. Trong bóng đêm, hai người chen chúc trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp, mải miết cười trộm.
Ngày hôm sau lại đi gặp người môi giới, anh nói muốn đổi mua nhà thành phòng cho thuê. Người môi giới đột nhiên chỉ một căn giá cả hợp lý lại tiện nghi, nói là đặc biệt để lại cho anh. Ông chủ nhà đó muốn bán gấp, có thể gây áp lực về giá.
Anh cảm thấy rất hào hứng, phải đi coi ngay. Nhà một tầng, rất cũ, gần giống căn nhà cũ của anh. Nội thất trong phòng đơn giản nhưng đầy đủ mọi thứ. Điểm thật sự không tốt của nơi này, chính là vị trí quá hẻo lánh. Ở khu Đông, là nơi anh đã làm trước kia, cũng là nơi anh bị cấm bước vào nửa bước. Nhưng mà thế lực của xã hội đen có hạn, chỉ cần anh không xuất hiện ở trung tâm sẽ không có bất kỳ rắc rối gì. Điểm ấy anh không lo lắng, cái anh lo là Bạch Khả không thích. Bởi vì nhà này gần như nằm ngay bên cạnh quốc lộ, nhiều bụi, lại rất ồn áo. Nếu có xe trọng tải lớn chạy qua, phòng sẽ rung như bị động đất.
“Chỉ cần tám mươi ngàn đô la. Nếu có thể chịu được điều kiện ở đây, tám mươi ngàn đô la là cái giá quá thích hợp.” Người môi giới ngồi trong xe nhàn nhã nói. “Hiện tại kinh tế suy thoái, loại nhà tiện nghi thế này đặc biệt dễ bán. Anh không lo không bán được.”
Đường Nhất Đường cân nhắc đưa mắt nhìn căn nhà. Ngôi nhà màu trắng nằm bên quốc lộ trống trải, xung quanh là cát, giống như đóa hoa mọc trong cát. Nhìn ra xa, là đồng ruộng mênh mông bát ngát, tắm ánh mặt trời. Quốc lộ nông thôn uốn lượn bị những đống cỏ vàng khô chất cao như quả núi chia thành từng đoạn từng đoạn ngắn.
Với tư tưởng hăng hái, đây cũng là nơi thích hợp.
“Tôi sẽ đưa mười ngàn tiền đặt cọc trước.” Anh nói.
Cùng anh mơ mộng
Khi dẫn Bạch Khả đi xem nhà, anh thuận tiện mang theo bảy mươi ngàn đô la còn lại.
Trên đường từ nội thành đi ra ngoại thành, ven đường đều là ruộng lúa. Vì là mùa đông nên kết một tầng sương trắng. Xa xa nhìn lại, như tiếp nối cùng với màu trắng phía chân trời, một khoảng mông lung hỗn độn.
“Nơi này thật không tệ.” Cô ghé vào cửa sổ nói.
“Phía trước chính là nhà.” Anh nhắc nhở.
“Quyết định chưa?” Người môi giới hỏi.
Đường Nhất Đường vừa muốn mở miệng, Bạch Khả đã nói chen vào: “Không thể bớt một chút sao?”
Người môi giới nhìn cô một lát nói: “Sao một người đàn ông có thể khiến tiểu thư xinh đẹp đây thất vọng chứ? Cô đợi một lát, tôi sẽ gọi điện thoại cho chủ nhà.” Nói xong liền đi ra ngoài, vào trong xe.
Đường Nhất Đường đến bên cửa sổ, cúi người nhìn ra ngoài. Cứ mỗi ba phút là có xe chạy qua, độ rung của động cơ xe không giống nhau, nghe rất phiền.
“Xe kia thật đẹp!” Bạch Khả chỉ vào một chiếc Thunderbird màu xanh đang lướt nhanh qua.
Đường Nhất Đường ôm lấy Bạch Khả, nhìn hướng Thunderbird biến mất.
“Hai vị,” Người môi giới quay vào nói, “Chủ nhà đồng ý giảm một ngàn, đây là giá thấp nhất rồi.”
Đường Nhất Đường dùng ánh mắt trưng cầu ý kiến của Bạch Khả, thấy cô gật đầu, cũng đồng ý.
Ký hợp đồng xong xuôi, người môi giới đưa giấy tờ và chìa khóa, cười nói: “Vợ anh rất đáng yêu.”
Đường Nhất Đường quét mắt liếc anh ta một cái, mặt không chút thay đổi mời anh ta ra ngoài cửa.
Chờ cửa đóng lại, Bạch Khả đi đến bên cạnh anh, ôm lấy anh nói: “Chúng ta lại có nhà.”
“Ừ.” Anh quay lại ôm lấy cô.
Lại một chiếc xe trọng tải chạy qua, bọn họ trầm mặc, chờ tất cả rung động đều lặng lại. Anh không hình dung ra tâm tình giờ phút này, muốn an ủi lại cảm thấy không cần nhiều lời. Làm đàn ông, làm chồng, anh cho cô bình yên và hạnh phúc. Những thứ đó anh đều phải dùng hành động chứ không phải dùng lời nói để thực hiện.
“Tiếp theo, nên sinh một em bé.” Anh nói đùa.
Bạch Khả ngẩng đầu lên nhìn anh, chậm rãi dán môi lên. Hơi thở hoa quả phả lên chóp mũi anh, cô vui vẻ cười nói: “Đã lâu chưa làm.”
Luồng nhiệt chạy trong bụng dưới, anh muốn làm, anh đương nhiên muốn làm. Anh hận không thể mỗi giây mỗi phút đều tiến vào chôn sâu trong cơ thể cô, cùng cô trao đổi nhiệt độ cơ thể, cho đến khi hòa hợp làm một. Nhưng hiện tại không thể, bởi vì anh biết, cô chỉ muốn dùng loại phương pháp này để an ủi anh. Anh muốn cho cô hiểu, anh không cần an ủi.
“Quỷ nhỏ háo sắc, bây giờ còn phải dọn dẹp, còn phải mua vật dụng cho mấy ngày sau. Anh không còn sức để làm với em.” Anh thoát khỏi cái ôm của cô, lúc xoay người bí mật thở ra.
Bạch Khả bị cự tuyệt có chút kỳ quái. Từ trước đến nay, anh đối với yêu cầu chủ động của cô không có sức chống cự. Lần này không biết là tại làm sao.
Đường Nhất Đường tìm được một cái khăn trong phòn