Người Láng Giềng Của Ánh Trăng
Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.
a có thể đến giáo hội, nơi đó thu nhận và giúp đỡ những người không nhà để về, lại cho cơm ăn.” Bạch Khả nói. Lúc cô lưu lạc tích lũy không ít kinh nghiệm.
“Phải không? Nơi tốt như vậy sao em không nói sớm. Chúng ta cũng đừng tìm nhà nữa, trực tiếp đến đó là được.” Anh kéo cô đi về hướng giáo hội.
“Aizzz, từ đã,” Cô níu tay anh lại nói, “Bây giờ đi chắc chắn sẽ phải xếp hàng, ngày mai hẵng đi.”
“Vậy em không nói sớm!” Anh nản lòng bỏ tay cô ra, lập tức lại lo lắng lần thứ hai.
Đi trên đường không mục đích, đi mãi đến phía bắc con sông Platte. Mùa đông nước sông kết một tầng băng mỏng, cây cối hai bờ sông đều đã rụng hết lá. Trên loài cây xanh quanh năm có lác đác vài chiếc lá màu vàng, cái lạnh ảm đạm.
Anh đứng ở bên bờ, nhìn nước sông màu xanh ôn hòa chảy trong biên giới của tiểu bang, tự hỏi mục tiêu của bản thân ở đâu? Vài ngày bỏ bê công việc, nghề người mẫu khẳng định đã không thể. Nhà cũng không có, chỉ có Bạch Khả một lòng ngây ngốc đi theo anh, anh lại không cho cô được gì.
Thắt lưng bị ôm lấy từ phía sau, anh thở dài, nắm hai tay lạnh cóng của Bạch Khả, nhét vào trong túi áo.
“Chờ có tiền, chúng ta sẽ mua một ngôi nhà, xây một cái hồ bơi, được không?” Anh thoải mái hỏi.
“Ừ.” Bạch Khả ra sức gật đầu. Tay ở trong túi anh cọ qua cọ lại, dùng phương thức kém thông minh của cô an ủi anh.
“Sẽ sinh một đàn con, được không?”
“Được.”
“Tiện thể theo anh đến già luôn.”
“Ừm!”
“Ừm cái gì mà ừm, nói chắc chắn như vậy. Em có biết theo đến già là có ý gì không hả?”
“Chính là tóc bắt đầu nhuộm trắng, mãi cho đến già. Em không sợ tóc sẽ bạc trắng, chỉ cần có thể ở cùng anh.”
“Em nha......”
Anh nhịn xuống lời muốn mắng cô, anh biết cô ít nhiều vẫn để ý đến chỗ thiếu hụt của bản thân.
Hãy để anh ích kỷ một lần đi, mang theo cô, mang theo cô bé ngốc này, bắt đầu từ hai bàn tay trắng, từng bước từng bước đạp lên hiện thực mà sống. Lúc trước anh lạm dụng thân thể và sự thông minh tài trí của mình, hiện tại anh quyết tâm phải quay đầu.
Anh không thể lại dùng sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình.
“A?”
Phía sau đột nhiên truyền đến giọng kinh ngạc của Bạch Khả.
Anh quay đầu lại. Bạch Khả rút tay từ trong túi áo của anh ra, đầu ngón tay là một vật gì đó tỏa sáng lấp lánh, giơ lên trước mặt anh.
“Đây là cái gì?” Cô hỏi.
Anh nhìn vật trong tay cô, sửng sốt. Ánh sáng kia rất chói mắt, anh không thể tin vào hai mắt của mình.
“Sáng như vậy, là thủy tinh sao?” Cô lại hỏi. Thấy anh thật lâu không trả lời, buồn bực nói: “Anh cười cái gì?”
Đường Nhất Đường ấn vai cô, từ cười khẽ đến cười phá lên, sau lại cười đến không thể đứng thẳng lưng. Run rẩy lấy nhẫn trong tay cô, thật lâu mới ôm cô vào lòng nói: “Bạch Khả! Em thật sự là phúc tinh của anh!”
Bạch Khả cũng chẳng biết ra sao, chỉ biết anh cười thành ra như vậy, khẳng định là chuyện tốt. Đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, cô hỏi: “Đó là nhẫn kim cương mà anh tìm hai ngày trước?”
“Ha ha......” Anh bế bổng cô lên, xoay một vòng tai chỗ nói: “Chúng ta có thể mua nhà và sinh con rồi!”
Lòng đầy vui sướng, khi bị xoay tròn cô thoáng nhìn thấy ánh mặt trời chiếu lên mặt hồ lấp lánh.
“Thật tốt quá.” Cô vừa mới tiếp đất liền nhảy dựng lên ôm lấy cổ anh nói, “Thượng Đế quả thật là người tốt, người cho chúng ta một cánh cửa.”
“Không phải Thượng Đế,” Anh nói, “Là em. Đây đều là vì em.” Vì Bạch Khả. Anh phải dùng nhẫn kim cương này đổi thành một đống tiền mặt, tiêu xài xả láng, đổi lấy cuộc sống trong mơ.
Anh nắm nhẫn trong lòng bàn tay, kéo cô nói: “Đi, tìm xem thằng ngốc nào sẽ mua nó.”
Tìm được cửa hàng trang sức, giám định xong xuôi, lấy được chi phiếu đã là hai ngày sau. Bọn họ mỗi ngày đều đến giáo hội sớm để xếp hàng, mấy ngày qua việc ăn ngủ cũng chưa gặp phải phiền phức quá lớn.
Đường Nhất Đường liên hệ với người môi giới tìm nhà, giá thấp, nhìn qua vài căn đều không thấy thích hợp. Tiền bán một cái nhẫn kim cương nói nhiều cũng không nhiều, miễn cưỡng mua được một căn nhà. Anh từng rất ghét ở phòng cho thuê, bởi vì luôn cảm giác có mùi của người khác lưu lại. Nhưng hiện tại không phải lúc nói đến chuyện đó. Nếu có thể lấy tiền mua nhà đi đầu tư, nói không chừng sẽ thu được tiền lời.
Tuy có ý tưởng này, nhưng mỗi lần trở lại giáo hội, đối mặt với khuôn mặt đầy mong đợi của Bạch Khả, anh lại không thể quyết định.
Lúc ôm cô triền miên, anh thử hỏi: “Bây giờ em muốn có một ngôi nhà nhỏ trước, hay là muốn chờ vài năm nữa sẽ mua một căn nhà lớn có bể bơi?”
Cô ngẫm lại nói: “Có bể bơi .”
“Nhưng trong những năm đó, có thể là hai năm, cũng có thể là ba năm, em đều phải ở trong một căn phòng rất nhỏ, thông gió không tốt, còn có mùi mốc.”
“Trước kia em cũng ở căn phòng như vậy, không cảm thấy không tốt.” Cô lấy tóc của anh cuộn vòng tròn vào ngón tay của mình để chơi đùa. Vết sẹo trên đầu anh đã nhạt dần, bị tóc che nên không nhìn thấy.
“Là bởi vì trước kia em sống rất vất vả, anh mới không thể để em tiếp tục sống những ngày như thế.” Anh nhíu mày.
Cô thả tóc ra, đầu n