Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.

ác. Trong tay còn nắm thập tự giá, miệng đang khẩn cầu Bồ Tát phù hộ.
Mùi hương quen thuộc lướt qua, cô kích động xoay người, còn chưa gọi ra tên liền nhận ra không phải anh. Kia chỉ là một người da trắng bình thường có đeo gọng kính bằng vàng. Nhưng mà mùi hương này thật lâu vẫn không tiêu tan, hình như ở gần đây. Cô nhanh trí, chạy vào ngõ nhỏ người đàn ông kia vừa đi ra.
Giống như buổi đêm chui ra từ thùng rác vào nhiều năm trước, cũng ngay tại đây. Không gió, không mưa, không ánh sáng. Im lặng chỉ còn lại rét buốt. Bản thân giống như đứng trong thạch động sâu thẳm, khu nhà dữ tợn, với tư thế có thể sập xuống bất cứ lúc nào.
Cô khó hiểu đè thấp hô hấp, tay đặt trước ngực đè tiếng tim đập, chính cô cũng không rõ là đang sợ cái gì?
Chầm chậm lui về phía sau, gót chân ngoài ý muốn dậm phải vật cản. Cô giật mình quay người lại, chỉ thấy một vệt sáng mỏng manh đang tỏa trên mặt đường bóng loáng, nhưng nhạt hơn. Cơ thể trần trụi giống như được ánh trăng gột rửa sạch sẽ, đó từng là kiệt tác của Thượng Đế.
Cô đã tìm được anh.
“Nhất Đường......” Cô không thể tin được là anh.
Nếu là anh, không phải anh sẽ bất ngờ nhảy dựng lên để dọa cô sao? Nếu là anh, sao lại có thể cho phép mình nằm trên đường như thế?
Nhưng cô lại ngửi được mùi “bánh bích quy và chocolate”, hương thơm thuộc về bọn họ.
“Nhất Đường!” Cô suy sụp quỳ xuống. Bị chấn động quá lớn, tay cô gần như không còn sức lực, thử vài lần mới lật anh lên được. Vết máu trên khóe miệng, trán, tay chân, đều đã kết vảy. Làn da khi ngón tay chạm vào lạnh ngắt, trái tim cô quặn thắt. Cởi áo khoác bao người anh lại, cô cố hết sức ôm lấy đầu anh, cẩn thận dò hơi thở của anh. Hoàn hảo, anh còn sống.
Có lẽ vì nhận được độ ấm, anh rên rỉ ra tiếng, hai mắt cũng từ từ mở ra. Cô sợ chỉ là ảo giác của mình, căng thẳng đến độ động đậy cũng không dám động đậy.
“Bạch Khả......” Anh mấp máy môi.
“Nhất Đường, Nhất Đường......” Ngoài gọi tên ra cô không thể nói được gì khác.
Thế nhưng anh lại nở nụ cười, ngực phập phồng rõ rệt, như là ở muốn tiết kiệm năng lượng. Chặp sau, anh nói: “Anh không thể...... Thủ thân...... Như ngọc......Cho em”
Hô hấp tạm dừng ba giây, cả người cô như bị nghiền nát.
“Quan Thế m Bồ Tát, thực hành thâm diệu Trí huệ Bát-nhã-ba-la-mật-đa, chiếu kiến ngũ-uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá lợi tử, sắc tức thị không, không tức thị sắc, sắc tức là không, không tức là sắc. Thụ tưởng hành thức, diệc phục như thị. Xá lợi tử, là chư pháp không tướng, không sinh không diệt, không cấu không tịnh, không tăng không giảm......”
Trên đường đến bệnh viện, cô không ngừng tụng đoạn kinh này.
Là ai đã từng nói với cô, trong cuộc sống, số phận luôn luôn thay đổi, là phúc hay là họa đều khó đoán. Là ai đã từng nói với cô, nhân quả nghiệp báo, sinh tử luân hồi. Cô cho rằng người xưa nói nhất định đúng, cho tới bây giờ mới hiểu được, số phận, nhân quả đều do bản thân đến bước đường cùng mới trốn tránh, mà trốn tránh tức là chờ chết.
Một giây khi cửa phòng phẫu thuật đóng lại, gió lạnh thổi qua hành lang. Cô nghe được vô số tiếng lay động của cành lá, như sự run rẩy của tre trúc trước khi bung ra.






Ba ngày, anh vẫn hôn mê bất tỉnh.
Trên báo cáo chẩn đoán viết, đầu anh bị thương nặng, nhiều chỗ xương bị gãy, còn có dấu hiệu bị xâm hại tình dục. Biến đổi bệnh lý của dạ dày khiến anh cực kỳ suy yếu, liên tục co thắt, có thể sống đã vô cùng may mắn. Nhưng với tình trạng hiện tại anh không thể di chuyển dễ dàng, càng miễn bàn đến phẫu thuật.
Cô không rời nửa bước, cứ quanh quẩn bên cạnh anh, cho dù là ban ngày hay là đêm tối. Khi anh rên rỉ, cô sẽ hôn trán anh, nắm chặt bàn tay anh. Lúc này cô không dám lơi lỏng chú ý đến phản ứng của anh, tách khỏi anh hơn ba phút sẽ khiến cô có cảm giác tội lỗi.
Y tá thấy thế liền chủ động giúp cô chăm sóc anh, để cô đi nghỉ ngơi mà cô vẫn không chịu. Chỉ cần nhắm mắt lại, thấp thoáng trong đầu cô đều là bộ dạng anh lõa lồ, khắp người loang lổ nằm trên mặt đường nhơ nhớp. Cô không dám nghĩ đến trước đó anh đã trải qua việc gì, nó sẽ khiến cô tuyệt vọng.
Ngày thứ tư, cô cũng không rõ rốt cuộc đã là ngày thứ mấy. Mí mắt anh hơi hơi run rẩy, cô chờ mong lại bất an gọi tên anh, cho đến khi anh mở mắt.
Anh mỉm cười gật đầu. Thật ra anh đã có thể nói chuyện, nhưng vẫn không mở miệng là vì anh rất thích trò chơi bằng mắt này, cũng là vì trong miệng anh toàn là mùi máu tươi.
Lúc rời đi cô cũng bật khóc, anh dùng sức nháy mắt với cô, một hai ba, một hai ba. Cô nuốt nước mắt xuống nói: “Em cũng yêu anh.” Nghĩ lại cảm thấy không đủ, liền liều mạng nháy mắt với anh.
Một phút khi ra khỏi bệnh viện, cô hoàn toàn tha thứ cho anh vì đã từng giam cầm cô, bởi vì cô cũng cảm nhận được tâm tình giống anh. Nếu có thể, cô cũng muốn giấu anh đi, giấu ở nơi bất kỳ kẻ nào cũng không tìm được, dập tắt bất mãn của anh bởi tình yêu và sự chăm sóc.
Dùng tốc độ nhanh nhất để chạy về nhà. Việc đầu tiên là gọi điện thoại ch