Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2208 lượt.
nói cho Bạch Khả: “Anh ấy tên là Mickey. Đây là năm năm trước, lúc ấy chị là huấn luyện viên bóng rổ của một trường trung học, mà anh ấy là học trò kém cỏi nhất của đội bóng rổ.”
“Học trò!”
“Đúng, năm hai trung học.”
“......”
Thông tin của câu đầu tiên khiến Bạch Khả nổ bùm một cái, cô không thể không đề cao cảnh giác, để tránh bị kinh hãi lớn hơn nữa.
“Chị là huấn luyện viên bóng rổ xuất sắc, nổi tiếng với phương pháp dạy học hà khắc. Những nam sinh trung học đang trong thời kỳ nổi loạn ở dưới quyền của chị cũng không dám thở mạnh. Chính lúc đó chị gặp anh ấy. Em có biết, trong trường học có một nhóm nhỏ thường vì có nhiều điểm mạnh mà được chú ý, điểm mạnh của anh ấy là học tập. Hơn nữa anh ấy rất đáng yêu, tính cách lại tốt, tất cả mọi người đều thích anh ấy. Ngoài chị.”
“Có lẽ là vì trước đây chịu nhiều cực khổ, chị không thể đợi nhìn những anh chàng mình nắm giữ trong tay lớn lên, mà không có kinh nghiệm đối nhân và thái độ sống tốt, chỉ nhiều hơn người ta một nốt ruồi liền cho rằng bản thân khác biệt người thường. Trên thực tế chị quả thật đã gặp qua rất nhiều người như vậy, cho nên khi chị nhìn thấy anh ấy ở giữa trại huấn luyện uể oải ngồi trên băng ghế dự bị uống nước trái cây do thành viên đội cổ vũ với đôi chân như cò trắng đưa cho, chị liền ném quả bóng trúng đầu anh ấy. Ha ha ha ha, biểu tình của anh ấy lúc đó giống như bị cởi quần trước mặt người đẹp vậy. Ha ha, đáng đời, ai bảo anh ấy bày ra khuôn mặt đạo đức giả, cả ngày cười cười với người khác, nhìn phát phiền. Không ngờ từ đó anh ấy lại quấn lấy chị. Cho đến bây giờ chị vẫn không nghĩ ra, sao anh ấy lại thích một người lớn hơn anh ấy nhiều tuổi như vậy được. Tám tuổi, đúng tám tuổi! Chị......”
“Chồng em lớn hơn em bảy tuổi.” Bạch Khả duỗi bảy ngón tay nói.
“Không giống nhau. Bình thường đều là đàn ông lớn hơn phụ nữ, mà......”
“Chờ chút, nói như vậy, khi đó anh ta mới mười sáu tuổi!”
“Em đừng cắt ngang lời chị.” Belle trừng mắt. Cô lại sắp xếp suy nghĩ trong đầu: “Ba chị cho chị cảm giác là toàn bộ đàn ông đều không đáng tin, nhưng mà chị vẫn thích đàn ông, thích nhìn vào mắt bọn họ. Nhưng đôi mắt anh ấy rất lạ, giống như trên người chị có bí mật gì đó bị anh ấy phát hiện. Không may là anh ấy thật sự phát hiện ra bí mật của chị. Anh ấy lấy việc này uy hiếp chị lên giường với anh ấy. Mới chỉ là cậu bé mười sáu tuổi, mà tâm cơ đã sâu như vậy, làm cho người ta chán ghét.”
“Vậy chị đã đáp ứng?” Bạch Khả nhịn không được hỏi.
“Đáp ứng rồi. Cái đó thì có là gì, lên giường đối với chị mà nói không khác gì với lúc trước khi cải tà quy chính. Nếu như vậy có thể ngăn chặn cái miệng của anh ấy, cớ sao lại không làm.”
Nói đến đây, Belle với tay vào trong cái ví da căng phồng lấy ra một cái bật lửa. Vẫn là thuốc, nhưng nhãn hiệu khác nhau. Cô hít sâu một hơi nói: “Mới đầu anh ấy rất kinh ngạc, chắc không nghĩ đến chị lại thẳng thắn như vậy. Sau lại không nhịn được cám dỗ mà cởi quần áo, trần truồng đứng đó không biết bước tiếp theo phải làm thế nào. Chưa từng thấy ai ngốc như anh ấy, em họ chị mười hai tuổi đã không còn là xử nam. Nếu anh ấy không biết, chị đây sẽ chủ động. Lúc xong việc chị nghĩ, rốt cuộc là ai hiếp ai vậy. Ngay lúc đó, anh ấy nói anh ấy yêu chị.”
“Các chàng trai ở tuổi dậy thì luôn tò mò đối với tình dục, phổ biến nhất chính là quyến rũ những cô bé hàng xóm trốn trong xe để sống lêu lổng. Loại này lúc nói lời yêu, thì ai tin. Tuy nhiên điều này không ngăn cản bọn chị thưởng thức khoái cảm tình dục. Bọn chị trong phòng thay quần áo, ở ban công, trong lớp học, gần như những xó xỉnh nào trong trường cũng làm qua một lần. Dần dần, kỹ thuật của anh chàng đó càng ngày càng tốt, chị hoàn toàn chuyển thành bị động. Có một lần, bọn chị hẹn hò trong nhà kho bỏ hoang, bây giờ chị vẫn có thể nhớ tới mùi mốc meo ở đó. Lúc ấy, chị nhìn ra cửa sổ, để anh ấy ôm chị từ phía sau, bởi vì chị muốn lúc làm tình có thể nhìn thấy ruộng lúa bên ngoài. Chị không để ý đến cửa sổ bị hư hỏng nặng, xi măng thô ráp, còn có những mảnh thủy tinh sắc nhọn.”
“Lúc ấy là đầu mùa hạ, ruộng lúa giống như một thỏi vàng lớn, nhìn thấy thế chị quá hưng phấn, càng không ngừng nói với anh ấy ‘Mạnh lên mạnh lên’, mà cánh tay anh ấy ngăn cách chị với cửa sổ, gắt gao ôm chị, để lại ở chỗ này......”
Xoa nhẹ lên vùng ngực đầy đặn của mình, cô có cảm giác độ ấm của bàn tay anh vẫn còn ở đó.
“Anh ấy chẳng cường tráng, còn thấp hơn chị một chút, không phải vì chị cũng sẽ không gia nhập đội bóng rổ. Chị nghĩ nếu anh ấy bị thương chắc chắn sẽ khóc giống như đứa trẻ, nhưng anh ấy không vậy. Anh ấy chỉ liếm liếm vết máu mờ trên cánh tay, cười nói với chị mùi vị không ngon lắm. Đó là lần đầu tiên chị phát hiện mắt anh ấy rất đẹp, đặc biệt là nốt ruồi nơi khóe mắt. Chị biết chị đã yêu anh ấy.”
“Quan hệ của bọn chị giống như máu chọc thủng da, theo miệng vết thương chảy ra ngoài, nóng bỏng, dính đặc, nhưng nguy hiểm. Có lần chị muốn chia tay anh ấy, nhưng anh chàng quá cố chấp, dùng đủ các cách để khiến chị hồi tâm chuyển ý. Cuối cùng ch