pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342198

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.

năm lần.
Trong năm năm qua, cuộc sống hàng ngày của cô luôn hối hả, kiếm đủ tiền để đuổi những lần phát tác của thuốc nghiện. Nhờ phúc của Bạch Khả, mấy ngày nay là những ngày vô ưu vô lo nhất của cô, không phải lo lắng gì, chỉ cần lừa cô bé ngốc này, dẫn cô bé đi lòng vòng.
Cô cũng không cho rằng mình là người xấu, con người phải vùng vẫy trong cái cuộc sống thất thường này, không ai cao sang hơn ai, càng không có ai trong sạch hơn ai.
Cửa phòng cách vách bị đẩy ra, Bạch Khả mặc áo khoác mỏng lẳng lặng đứng tựa vào cửa.
Belle lườm cô bé liếc mắt, không nói lời nào. Cô đoán Bạch Khả vẫn đang giận cô, bởi vì cô không đếm xỉa đến sự ngăn cản của cô bé đã mang cô bé về nội châu.
“Chị già thế sao? Thím?” Bạch Khả trêu ghẹo.
“Chị đã hai mươi chín tuổi.” Belle nói kèm theo cử chỉ, tuổi tác từng khiến cô ta bực bội lúc này lại thành ra nhà tư bản khoe khoang.
“Sao?” Bạch Khả nghi ngờ. Nhìn Belle bình thường ăn mặc trang điểm xinh đẹp, cô nghĩ trông chị ấy già dặn thế thôi, chứ cũng không hẳn đã lớn tuổi.
“Chị cho em xem giấy chứng nhận của chị.”
Belle chạy vào phòng lấy giấy tờ tùy thân trong ví ra, lấy ra gần như chiếm hơn nửa không gian ví.
“Xem đi.” Cô ta rút hộ chiếu từ trong ví đưa cho Bạch Khả.
Đối chiếu với ngày tháng năm sinh trong hộ chiếu, Bạch Khả bấm bấm ngón tay, một lúc sau mới nói: “Thật sao? Chị thật sự hai mươi chín tuổi hả? So với Nhất Đường còn lớn hơn ba tuổi?”
“Ha ha.” Belle đắc ý phe phẩy cái ví đang mở.
“A, đứa bé trong ảnh là con chị sao?”
Bạch Khả chỉ vào phần ảnh lòi ra khỏi ví tiền. Không nghĩ tới một câu này lại khiến Belle đột nhiên biến sắc.
“Cái gì mà con chị chứ? Chị già đến vậy ư? Chị sẽ có con lớn như vậy? Con!”
“Ôi chao, chị đừng giận, là em nói lung tung.” Bạch Khả giải thích.
Belle đưa mắt nhìn, không để ý đến cô, cứ nhìn chằm chằm hình trong ví, miệng lẩm bẩm: “Con, con......”
Bạch Khả ngượng ngùng, len lén đưa mắt nhìn kỹ người trong tấm hình.
Đó là một cậu bé da trắng, chắc chưa đến mười sáu tuổi, nếu lần này cô không đoán sai. Các cậu bé châu u nói chung trông rất đẹp trai, thậm chí có thể dùng xinh đẹp để hình dung, rõ ràng, cậu bé này hoàn toàn có thể phân vào loại đẹp. Đặc biệt là đôi mắt cậu. Cô cũng không biết hình dung như thế nào, cũng giống như rất nhiều người châu u, lông mày làm nổi bật đôi mắt sâu, đồng tử màu nâu sẫm giống như tảng đá chìm trong con suối cạn phơi dưới ánh mặt trời. Nhưng có một chỗ nào đó rất độc đáo.
“Cậu bé có một nốt ruồi!” Bạch Khả kinh ngạc không ngừng đè vai Belle.
“Em cũng nhìn ra, rất mê người đúng không!” Cảm xúc của Belle thay đổi rất nhanh, còn phấn khích hơn cả cô, “Đây là nốt ruồi đẹp nhất thế giới.”
Cái ví gần như bị chị ta dán lên mặt Bạch Khả, Bạch Khả mở to hai mắt nhìn nốt ruồi màu đen trên khóe mắt cậu bé. Nếu đây là chân dung một người, vậy nốt ruồi kia giống như cây bút vẽ rồng điểm mắt.
“Đây là nốt ruồi lệ.” Bạch Khả nói.
“Nốt ruồi lệ là gì?” Belle chưa bao giờ nghe qua từ đó.
“Nốt ruồi mọc trên mi mắt gọi là nốt ruồi lệ. Trung Quốc có một truyền thuyết lâu đời, người nào đó được níu giữ bởi nước mắt của người yêu trước khi nhắm mắt, và những giọt nước mắt đó để lại một dấu vết trên khóe mắt, điều ấy là dấu hiệu hai người sẽ được tái ngộ vào kiếp sau.”
“Tại sao mỗi nơi đều có những truyền thuyết kỳ dị nhỉ?” Belle bán tín bán nghi.
“Còn có, người có nốt ruồi này sẽ không ngừng rơi lệ, cho dù gặp lại người yêu cũng sẽ đau lòng rơi lệ vì người ấy cả đời.” Bạch Khả đồng tình nói.
“Nói hưu nói vượn, anh ấy chưa bao giờ khóc.”
“Thật sao?”
“Đương nhiên là thật. Lúc chị quen anh ấy, anh ấy là một cậu bé ngoan, dịu dàng, trầm tĩnh, cư xử nho nhã lễ độ.”
“Sặc......”
Bạch Khả thầm nghĩ, người luôn thẳng thắn như Belle mà có thể dùng từ nho nhã để hình dung một người, nói vậy anh ta chắc chắn đã đạt đến trình độ nhất định, hoặc là anh ta có ý nghĩa đặc biệt với chị ấy.
“Chẳng lẽ anh ta là mối tình đầu thời niên thiếu của chị?” Cô hỏi.
“Aizzz, chị phát hiện em càng ngày càng thông minh.” Belle giả cười. Cô ta oán thầm: “Chỉ ngoài lúc đụng chạm tới đàn ông, ngốc như một con bò.”
“Anh ấy không phải mối tình đầu của chị, tuy nhiên chị và anh ấy từng có một chân*.”
(* Chắc ai hay đọc truyện cũng biết cái này rồi =)), con trai có 3 chân (chân thứ 3 là cái chân ở giữa…:D), có một chân là chân nào thì mọi người tự hiểu)
“Từng có một chân?”
“Ừ...... Việc này, chị có nên nói cho em không nhỉ, muốn hay không, muốn hay không đây?” Belle lầm bầm lầu bầu, đối với việc đã chôn trong lòng cô ta năm năm, lúc này bị Bạch Khả gợi lên, trong lòng hơi hoảng.
“Từng có một chân là chỉ quan hệ giống như em và Nhất Đường sao? Hai người cũng yêu nhau giống như bọn em ư?”
“Yêu nhiều hơn hai đứa!” Belle bị tính cách bất phục của mình hại non nửa cuộc đời, lại còn chưa giác ngộ. Cô bắt đầu nhanh chóng hồi tưởng lại tất cả quá trình giữa cô và cậu bé trong hình, từ lúc quen biết đến khi chia lìa. Sau khi thêm mắm thêm muối, tô thêm cho đẹp, mời