Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.
ày hoặc nàng ngồi ngẩn ngơ trước cây đàn hoặc chẳng nói chẳng rằng, hoặc đánh đàn mua vui. Điều này khiến Vệ Minh khó chịu, đối mặt với nàng, hắn lúc nào cũng chau mày, chỉ đến tối khi Thanh Thu nằm bên cạnh mình, hắn mới cảm thấy yên tâm, nhưng đồng thời đó cũng là một kiểu giày vò.
Lục Ỷ là vật mà Thanh Thu rất yêu quý, điều đó không có nghĩa rằng nàng cũng yêu cả người tặng đàn. Cả ngày chẳng có việc gì làm, chỉ biết chơi đàn để giết thời gian, không thì nàng còn có thể làm gì?
Từ sau buổi tối hôm ấy, thế tử cũng không nói gì, nàng hà tất phải suy đoán tâm trạng của hắn, có điều mỗi tối khi cùng Vệ Minh dùng cơm, món canh thịt viên bí đao trên bàn luôn khiến khóe miệng nàng giật giật liên hồi.
Nàng nghĩ món ăn đêm mà nàng làm tối ấy khiến Vệ Minh canh cánh trong lòng, bằng không đã chẳng tới mức tối nào cũng đòi ăn món đó. Nhưng người của thiện phòng cho dù có nấu ngon tới đâu, tinh tế tới đâu, chẳng qua cũng chỉ là món canh bí đao thịt viên bình thường, khi bưng lên hắn cũng chỉ nếm qua một chút rồi cho người mang xuống.
Sự im lặng của Vệ Minh như muốn nói bóng gió với nàng rằng, nàng có thể nấu món canh đó cho hắn một lần nữa, như thể nếu làm vậy hắn sẽ không để tâm tới chuyện đã qua nữa.
Thanh Thu vẫn sinh hoạt rất quy củ, ăn uống nghỉ ngơi đầy đủ, nhưng đầu óc lại luôn tính chuyện khác. Nàng không thể ra khỏi phủ nên đành cho người mời Tô Diệu tới, gặp nàng trong phủ thế tử.
Tô Diệu đến, nhưng không đi một mình.
Nói một cách chính xác thì vị tiểu thư họ Khang đó không phải đi cùng Tô Diệu đến đây, mà hai người bọn họ gặp nhau ở cửa phủ. Theo hầu Khang tiểu thư có rất nhiều a hoàn nha đầu, trông vô cùng khí thế, xe ngựa rồi kiệu đỗ đứng chặt trước cổng phủ, bọn họ đợi người trong phủ vào bẩm báo, xong mới được mời vào.
Tô Diệu vốn không quen Khang tiểu thư, đợi mọi người vào xong, nàng ấy mới nghe tiếng người gác cổng thở dài, “Cũng chả thèm xuống kiệu cho người ta xem diện mạo của mỹ nhân đệ nhất kinh thành ra sao”.
Lúc đó Tô Diệu liền để ý, đệ nhất mỹ nhân gần đây được tôn xưng trong thành Việt Đô, chẳng phải là con gái của Khang tướng quân ư? Gần đây có lời đồn rằng nữ tử này muốn được làm vợ thế tử, và cũng là cô con dâu vừa ý quận vương phi nhất. Sao hôm nay lại tới phủ thế tử, lẽ nào việc nàng ta lấy thế tử như đinh đóng cột rồi?
Vậy Thanh Thu phải làm thế nào, Thanh Thu đáng thương, còn chưa được người ta đón vào cửa đã phải làm thiếp, đến khi ấy không biết nàng liệu có bị vợ lớn bắt nạt không?
Tô Diệu đi thẳng vào Giám Thiên các, dọc đường dù bước vội nhưng không đuổi kịp đoàn người của Khang tiểu thư. Vào phòng thấy Thanh Thu đang lười biếng nằm bò trên bệ đỡ đàn, phòng không bóng người, lúc đó Tô Diệu mới thở phào nhẹ nhõm.
Thanh Thu thấy nàng ấy, tinh thần khá hơn hẳn, “Tô Diệu tỷ tỷ, tỷ đến rồi”.
Tô Diệu nhìn quanh phòng một lượt, hỏi với giọng không chắc chắn, “Chỉ… có mình muội?”.
Lẽ nào Khang tiểu thư tới phủ thế tử không phải để gặp nàng?
“Đúng vậy, chỉ một mình, lẽ nào tỷ muốn gặp Khổng hàn lâm ở đây?” Thanh Thu bất giác trêu chọc Tô Diệu.
Tô Diệu “xì” một tiếng, rồi ngay lập tức vẻ mặt trở nên lo lắng, nghĩ đến khoảng thời gian gần đây Khổng Lương Niên gặp khá nhiều trắc trở. Vốn y định sang năm sẽ tới Bắc Vu ở một thời gian, nhưng giờ bị đổi đến một nơi khác cách kinh thành không xa, làm một chức quan chẳng to cũng chẳng nhỏ. Việc này quá đột ngột, Khổng Lương Niên vốn là người có tiếng tăm nhất trong Hàn lâm viện, kết quả ấy thực sự khiến người ta bất ngờ.
“Nhắc tới Khổng Lương Niên, muội còn chưa hỏi tỷ, đầu năm sau ngài ấy tới Bắc Vu, có phải sẽ đưa tỷ đi cùng không? Tỷ cùng Họa My tới đó năm năm, muốn gặp hai mẹ con tỷ cũng khó.”
Thanh Thu không thấy vẻ mặt Tô Diệu có chút khác thường, lại đang nghĩ đến cuộc sống hiện giờ của bản thân, sẽ chẳng có ai đưa nàng đi, nàng sẽ phải đi đến đâu đây. Chi bằng nàng cũng đi tới cái nơi khổ sai trong truyền thuyết kia một chuyến xem sao, nhưng vừa nghĩ tới Ninh Tư Bình và Tuyết Chỉ, ý nghĩ này lập tức bị dập tắt.
Tô Diệu uống một hớp trà, nàng ấy còn chưa hỏi tại sao Thanh Thu lại đổi phòng: “Chuyện này muội không cần phải lo, mẹ con tỷ không đi Bắc Vu”.
“Gì cơ? Lẽ nào Khổng Lương Niên muốn bỏ lại hai mẹ con tỷ đi một mình? Thật quá đáng, vậy trước kia y có ý gì?”
Trong mắt Thanh Thu, hành động hôm đó của Khổng Lương Niên chẳng khác gì lời tuyên bố muốn được nắm tay Tô Diệu đi đến hết cuộc đời, nếu y không có ý đó, tại sao lại gần gũi Tô Diệu như vậy?
“Muội đừng lo, không phải chàng không đưa ta đi, mà là chàng không đi Bắc Vu nữa.”
“Sao có thể thế được, hoàng thượng đã hạ chỉ, có thể không đi ư?”
“Tỷ cũng chẳng biết rốt cuộc là chuyện gì? Tống thừa tướng là môn sư của chàng, sau khi biết chuyện này cũng đã đích thân đi hỏi, nghe nói thế tử có lời với hoàng thượng, do vậy…”
Tô Diệu không có ý định nhờ Thanh Thu nói giúp gì với thế tử, bởi biết quan hệ giữa thế tử và Thanh Thu không phải quan hệ bình thường. Nhưng giờ cả thành đã hỗn loạn cả lên, ban nãy vừa tới cửa l