Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

o thủ trợ giúp. Ai ngờ y vừa ra khỏi cửa đã nhún chân nhảy lên, tạo thành một đường cong, nhanh chóng mất hút trong màn đêm. Cơ thể trông có vẻ ốm yếu tiều tụy ấy, thì ra võ công lại cao cường đến vậy, việc y gặp thích khách bị thương mấy hôm trước quả thực rất đáng ngờ.
Mấy hôm trước chủ nhân Thiên phủ vô cớ gặp thích khách, không tìm ra bất kỳ manh mối nào, mà đám thích khách ấy lại dùng mật độc của Thiên phủ. Liệu có phải bọn họ đang giở trò, vì muốn kéo dài thời gian đàm phán? Nhưng tại sao y lại muốn kéo dài thời gian, lẽ nào chỉ đơn thuần là muốn ở lại Việt Đô thêm mấy ngày, để tìm cách đón Thanh Thu đi thôi sao?
Quay đầu lại đối mặt với Thanh Thu, nhưng Vệ Minh lại không biết phải bắt đầu hỏi từ đâu. Hắn đã biết Ninh Tư Bình là vị hôn phu “đã chết” trước kia của nàng, hơn nữa chỉ là giả chết, giờ thành chủ nhân của Thiên phủ. Cây Lục Ỷ kia có lẽ là vật cũ của Thiên phủ, Ninh Tư Bình từ nhỏ lớn lên ở Việt Đô, cây đàn theo y, còn được y đưa cho Thanh Thu làm vật đính ước. Những việc kỳ quái xảy ra quanh nàng trước kia, giờ không cần nói cũng rõ, có điều vẫn còn rất nhiều chuyện hắn muốn xác nhận lại với nàng.
Ví dụ như Thanh Thu biết người này chưa chết từ bao giờ, ví dụ như tại sao Ninh Tư Bình lại lớn lên ở Nam Vu sau đó mới đến Bắc Vu… Nhưng khi hắn buột miệng ra lại là: “Đây hình như là nơi rất tốt để hẹn hò thì phải”.
“Không sai, thiếp cũng cảm thấy như vậy.” Chỗ này thật tuyệt, chẳng có ai đến, nửa đêm thì thầm to nhỏ, cao hứng còn có thể làm vài món ăn vừa ăn vừa trò chuyện. Thanh Thu hoàn toàn không có ý định trả lời bất kỳ câu hỏi nào của thế tử, nàng chẳng có tâm trạng nào để kể lể nhưng chuyện đã qua.
“Nàng…” Thế tử sầm mặt, “Xem ra nàng sẽ không giải thích với ta, chuyện này là thế nào”.
Thanh Thu đau khổ nghĩ, phải giải thích thế nào đây? Có câu nói rằng càng vẽ càng đen, nàng đương nhiên chẳng có gì phải hổ thẹn. Có lẽ thế tử rất tức giận, nhưng giờ cả cơ thể lẫn trái tim của nàng đều mệt mỏi, thực sự không muốn phải đối mặt với màn truy hỏi của hắn nữa.
Dù nàng và thế tử từng có một lần ân ái, nhưng nàng không dám nói mình thực sự hiểu con người này. Giữa hai người không thề non hẹn biển, dù hắn nói sẽ lấy nàng nhưng nàng lại cho rằng điều đó không thể.
Giữa họ đến sự tin tưởng tối thiểu cũng không có, hắn nghi ngờ, hắn phẫn nộ điên cuồng, đều rất có lý. Nàng cũng từng nghĩ đến việc không đi nữa, trong lòng ai chẳng muốn được thoải mái thảnh thơi, chẳng qua chỉ là làm vợ lẽ của người ta đúng không?
Ở lại bên cạnh thế tử, cuộc sống nhất định vô cùng an nhàn, nhẫn nhịn thì cũng qua thôi, con người sống trên đời cũng chỉ mấy chục năm, trái tim yêu thương nào có sống được lâu bằng thế. Nói không chừng vài năm nữa đến bản thân nàng cũng cảm thấy hoang mang trước sự kiên định ban đầu của mình.
Đương nhiên nhưng suy nghĩ này nàng cũng ít khi nghĩ đến, nếu không, Khổng Lương Niên cầu thân, Ninh Tư Bình muốn nàng theo y, nàng hà tất phải bám lấy thế tử không buông.
Giờ thì không được rồi, vừa nãy nàng đột nhiên cảm thấy thà đau một lần còn hơn cứ dùng dằng mãi. Sao không để thế tử nghĩ rằng giữa nàng và Ninh Tư Bình trước kia đã lén lút qua lại với nhau, giờ vẫn còn đang vương vấn. Dù gì hắn cũng nhìn thấy cảnh họ ôm nhau như thế, còn có thể giải thích rõ ràng ư?
Thanh Thu không nói cũng không biện bạch, nàng đứng lặng hồi lâu mới đáp: “Không sai, tai nghe là giả, mắt nhìn là thật, chàng cũng thấy rồi đấy… Thiếp chẳng có gì để giải thích cả”.
Vệ Minh không kìm nổi thấy lòng nhói đau, hắn giận là giận ở thái độ của Thanh Thu, vừa rồi khi có mặt Ninh Tư Bình, lúc hắn bảo nàng tới đây, mặc dù nàng không khiến hắn thất vọng, nhưng tại sao thái độ lại có chút do dự như thế? Lẽ nào trong lòng nàng, việc này còn phải suy nghĩ hay sao?
Hắn sớm đã nghĩ đến khả năng trong lòng Thanh Thu vẫn còn nhớ nhung người cũ, nhưng tranh chấp với người đã chết, thật chẳng cần thiết. Chỉ có điều giờ người đó chưa chết, mà còn quay về tìm nàng, muốn đưa nàng đi, dám hẹn hò gặp riêng ngay trước mặt hắn, hoàn toàn không coi hắn ra gì.
Buổi tối hôm nay thật quá nhiều màu sắc, Vệ Minh đi dự tiệc phải bỏ về giữa chừng để “bắt gian”. Thanh Thu bộ dạng thờ ơ như muốn nói “Muốn nghĩ thế nào đấy là việc của chàng”.
Nếu hắn còn tiếp tục truy hỏi, có lẽ nàng sẽ lạnh lùng nói câu cáo từ rồi ôm tay nải bỏ đi. Vệ Minh bất lực nói: “Nàng biết rõ ràng những gì ta vừa nói chỉ là tức giận, giải thích cũng có thiệt cho nàng đâu, trong lòng nàng có phải ta còn chẳng bằng Ninh Tư Bình kia?”.
Hắn nói những lời nhân nhượng miễn cưỡng như thế, theo lý thì Thanh Thu phải nói vài câu mới phải, nhưng nàng chỉ một mực im lặng. Vệ Minh oán giận nói tiếp: “Hắn muốn nàng đi theo hắn, vậy nàng định bao giờ thì đi? Ta quên mất, đoàn sứ giả Bắc Vu phải qua Tết mới lên đường, hơn nữa khi ấy cũng là thời điểm hắn đón Tuyết Chỉ về nước, hắn có thể cho nàng thân phận gì? Hay nàng định không cần danh phận cứ thế đi theo hắn?”.
“Thế tử mệt rồi, nên nghỉ sớm đi!” Thanh Thu không còn sức mà giải thích, tối n