Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.

chỉ vài lời qua lại cũng đủ để do thám đứng cạnh nghe hiểu, thì ra chủ nhân Thiên phủ hiện nay, Ninh Tư Bình chính là vị hôn phu trước kia của Thanh Thu. Chính người này đã nhờ Khổng Lương Niên cầu thân với nàng, vì muốn mang Thanh Thu đi.
Vệ Minh sớm đã biết chuyện Thanh Thu từng có hôn ước, chỉ là vị hôn phu của nàng chết trận nhiều năm trước. Nếu nói chủ nhân Thiên phủ chính là người từng có hôn ước với Thanh Thu, lại có quan hệ cá nhân với Khổng Lương Niên, thì người đó có lẽ chính là người đã chết trận năm xưa.
Tin này quả thật vô cùng chấn động, Vệ Minh bỗng nhiên cảm thấy sự việc trở nên phức tạp. Điều tra việc Khổng Lương Niên lén lút qua lại với người của Thiên phủ, cuối cùng lại điều tra ra người của mình. Nhất thời ngay cả Thanh Thu, hắn cũng cảm thấy trở nên xa lạ, Thanh Thu, nàng có biết những chuyện này không? Có phải nàng cũng đang giấu hắn?
Không tìm thấy Ninh Tư Bình trong Hy Xuân uyển, vậy khả năng cao nhất là y đã tới gặp Thanh Thu. Vệ Minh vội vàng đi thẳng từ Hy Xuân uyển về, lao vào phòng Thanh Thu, nhưng không thấy nàng. Tiểu nha đầu nói nàng cùng hai tùy tùng đến thiện phòng, hắn căn bản chẳng kịp nghe họ nói với nhau những gì, đã lao ngay đến thiện phòng. Không ngờ, Ninh Tư Bình ở đây thật, y đang đứng trong thiện phòng của phủ hắn, ôm nữ tử mà hắn một lòng một dạ thương yêu.
Vệ Minh quan sát hai người buông nhau ra, Ninh Tư Bình sắc mặt ốm yếu như người bệnh, Thanh Thu trầm mặc không nói, vẻ mặt hoảng hốt không biết đang nghĩ gì, dường như chẳng hề quan tấm đến việc hắn có giận hay không, Vệ Minh giơ tay ra nói: “Thanh Thu, nàng lại đây”.
Thanh Thu lại cúi gằm đầu, giống như đang vô cùng khó xử, sau khi đấu tranh hồi lâu, cuối cùng nàng cũng đi về phía hắn.
Ninh Tư Bình thu tay lại trong tay áo, không ai thấy bàn tay y đang nắm chặt thành nắm đấm, móng tay đâm vào da thịt, nhưng lại chẳng có cảm giác đau đớn. Tim y còn đau hơn, tận mắt chứng kiến Thanh Thu đi qua trước mặt mình, thậm chí khi đi ngang qua y nàng còn bước nhanh hơn. Lẽ nào nàng không chút lưu luyến gì với y?
Rõ ràng thân phận che giấu bấy lâu nay đã bị người ta phát hiện, Ninh Tư Bình quay đầu lại đối mặt với Vệ Minh, sắc mặt có phần tái nhợt, thậm chí còn có ý cười, nhưng y vẫn điềm đạm khách sáo với hắn: “Thế tử về nhanh thật, ta cứ tưởng ngài ở Hy Xuân uyển sẽ vui vẻ tới nửa đêm, dù gì đấy cũng là bữa tiệc chúc mừng cho việc đàm phán hòa bình kết thúc tốt đẹp”.
Gan của y cũng to thật, dám vứt lại vị hôn thê, bỏ mặc khách khứa đầy Hy Xuân uyển, chỉ vì muốn tới đây gặp Thanh Thu, thật đúng là quá huênh hoang. Vẻ mặt Vệ Minh cũng không để lộ thần sắc gì, hắn chắp tay đáp: “Nếu sớm biết Ninh tông chủ tới thăm, thì ta nhất định sẽ bày tiệc đón tiếp. Hóa ra Ninh tông chủ không thích rượu ngon và cao lương mỹ vị ở Hy Xuân uyển, mà lại quan tâm đến tay nghề nấu nướng của Thanh Thu nhà chúng tôi”.
Vệ Minh ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức, trong lòng vô cùng khó chịu, Thanh Thu mặc dù đã đi đến sau lưng hắn, nhưng nhìn bộ dạng do dự và khó xử của nàng, lẽ nào vừa rồi bọn họ đang ôn lại tình xưa ở đây, còn cùng nhau thưởng thức đồ ngon? Thật đúng là biết cách hưởng thụ, lại chọn thiện phòng trong phủ hắn!
Có nên gọi người tới giữ Ninh Tư Bình ở lại? Y vốn là người Nam Vu nhưng giờ đang là tông chủ Thiên phủ, thân phận không giống trước nữa. Với địa vị Thiên phủ ở Bắc Vu, nếu như bây giờ phủ thế tử bắt giữ y, thì ngày mai quan hệ vừa được làm dịu giữa hai nước chắc chắn sẽ quay lại điểm xuất phát, lập tức chiến tranh loạn lạc. Xem ý của hoàng thượng, thì trước mắt dĩ hòa vi quý, cho dù biết nhiều năm y mai phục ở Việt Đô hẳn có dã tâm khác, nhưng cũng khó truy cứu.
Trên đường quay về, Vệ Minh đã nghĩ đến chuyện này, nên lúc tới gần thiện phòng, hắn cho đám tùy tùng lui xuống, tự mình lẳng lặng lên trước kiểm tra. Quả nhiên Ninh Tư Bình ở đây, không ngờ vị chủ nhân Thiên phủ này lại có ẩn tình sâu nặng như vậy đối với Thanh Thu.
Luận về công về tư, Vệ Minh đều không muốn tha cho Ninh Tư Bình, bản thân hắn cũng biết “giá trị” của mình trong mắt đám người Bắc Vu, e rằng ai cũng muốn giết hắn cho sớm. Tức là họ đều là kẻ thù trong mắt nhau.
Mùa đông gió đêm buốt giá thốc vào, Ninh Tư Bình lại ho lên từng cơn, y thở dốc nói: “Bữa tiệc này là quốc chủ của quý quốc ban tặng, ta vui mừng không kịp. Có điều xa nhà đã lâu, nghĩ đến nhưng món ăn đơn giản mang hương vị Bắc Vu lần trước được nếm trong phủ thế tử, lại càng nhớ hơn, bèn tới làm phiền”.
Y đến, nhưng lại chẳng được ăn gì, Thanh Thu làm món ăn đêm là cho thế tử. Ninh Tư Bình nhìn hai người họ cầm tay đang bên nhau. Vệ Minh áo gấm đai ngọc, uy nghiêm tuấn tú, chính là đối tượng trong mơ của các nữ nhi trong thiên hạ, bất giác y thấy tức giận.
Vệ Minh kéo Thanh Thu lùi lại phía sau nhường đường: “Giờ đã khuya, Ninh tông chủ lại đang bị thương, vẫn nên về sớm nghỉ ngơi thì hơn”.
“Cũng phải, đến lúc ta nên cáo từ rồi.”
“Không tiễn.” Vệ Minh vốn cho rằng Ninh Tư Bình không biết võ công, mấy lần trước lẻn vào phủ thế tử, hẳn là có ca


Duck hunt