XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341976

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.

ình cảm, đi vào lòng người biến thành tương tư, cho đến bây giờ vướng mắc hai người vào nhau, tương tư đã không còn là điều vô duyên vô cớ.
Thanh Thu thở dài, thật làm khó người của thiện phòng, thời tiết này còn phải bỏ công bỏ sức đi tìm bí đao nấu canh, làm đầu bếp ở phủ thế tử thật chẳng dễ dàng gì.
“Thế tử…” Vừa nãy nàng còn thăm dò những thứ cần chuẩn bị khi đi xa với Tô Diệu, giờ đột nhiên ngồi đợi xuất giá, tâm tư nàng khó bình tĩnh được. Nàng muốn được gả đi, lúc này có người lấy nàng, lại còn là một đức lang quân như ý, nhưng trong tình cảnh này, nàng không thốt được những lời vui sướng.
Nhưng nghe Vệ Minh dịu giọng đáp: “Phủ này của chúng ta mới xây, vừa hay có thể làm phòng cưới. Sau này nàng gọi ta là phu quân, ta gọi nàng nương tử, thêm mấy người nữa, tới khi ấy vui vẻ náo nhiệt, được không?”.
Phu quân? Nương tử? Mặt Thanh Thu thoáng đỏ, chưa thành phu thê, mà đã làm chuyện phu thê. Vì tình mà chìm đắm vào bể khổ, nhưng nàng không mong đến mức mãi mãi chẳng thể siêu sinh.
Nàng không thể coi lời của quận vương phi như gió thoảng bên tai, trên đời này đâu có chuyện vừa lòng đẹp ý như thế, thành thân ư? Mùa đông lạnh lẽo chưa qua, cho dù trong căn phòng ấm áp chẳng khác gì mùa xuân này, Thanh Thu vẫn cảm thấy vô cùng bất an, dường như có chuyện hệ trọng gì đó sắp xảy ra vậy.






Hỷ Sự Của Linh Ngọc
Quận vương phi biết được chuyện mà Khang Tùng Nhị gặp phải ở phủ thế tử, bà tức tới choáng váng cả đầu. Bà thật sự muốn làm như những lời đồn đại bên ngoài hiện nay, vào cung xin ý chỉ, xin hoàng thượng chỉ hôn cho con trai, vậy là xong.
Nhưng quận vương phi suy nghĩ một hồi vẫn không vào cung, bà hà tất phải vì việc này mà khiến quan hệ giữa hai mẹ con xấu thêm. Phu quân đã không phải là của riêng mình bà, không thể cả con trai cũng lạnh nhạt. Bà đang định tới trấn an nhà họ Khang thì Vệ Minh đã đến gặp bà và quận vương nói rằng mấy ngày gần đây đang chuẩn bị hôn sự đế lấy Thanh Thu về.
Quận vương phi đương nhiên không đồng ý cho Vệ Minh tùy tiện đón một trù nương rẻ mạt về. Có điều bà cũng hết cách với con trai mình, ai bảo từ nhỏ hắn là người rất có chủ kiến, hơn nữa càng lớn càng khiến bà cảm thấy, có một người con trai như Vệ Minh thật là phúc. Quận vương phi đau đầu nghĩ phải làm sao để Thanh Thu ra đi một cách êm đẹp nhất, sao bà có thể để cô ta ở cạnh con trai mình một thời gian dài như thế được?
Lúc này ở Tư Thu viên, mọi việc vẫn rất bình thường, giữa Ninh Tư Bình và Tuyết Chỉ dường như chưa từng xảy ra chuyện gì. Bữa tiệc ở Hy Xuân uyển, y đã đi đâu, còn nàng ta phải đối phó với cảnh ngượng ngùng khi không có người bên cạnh như thế nào, chẳng ai hỏi ai.
“Nhưng tông chủ, chúng ta cứ ở lại đây có ý gì, đám người ngu ngốc chủ chiến trong triều chỉ biết ngáng chân chúng ta, ngài không lo sao?” Sau khi hắn tới Việt Đô, phàm việc gì cũng nghe theo chỉ thị của Ninh Tư Bình, lần lữa kéo dài cuộc đàm phán lâu như vậy, giờ đã là giữa đông còn không lên đường, thì rốt cuộc là vì cái gì?
Phòng ngoài không biết cánh cửa sổ nào không được khép chặt, thỉnh thoảng lại rin rít kêu lên một tiếng. Âm thanh không có quy luật ấy khiến Ninh Tư Bình buồn bực, y ho khù khụ không ngớt.
Gió tuyết phương Nam sao bì được với phương Bắc, nhưng lại mang theo hơi ẩm, xâm nhập vào phổi phế làm bệnh cũ tái phát. Mấy hôm nay y chẳng cần giả vờ, toàn thân vô cùng mệt mỏi, cũng may trong mắt người khác y bị trọng thương chưa khỏi, nên ôm ngực ho không ngớt, xua xua tay ý bảo sứ giả lui ra.
Sau khi người kia lui ra ngoài, khóe miệng Ninh Tư Bình nhếch lên khẽ cười. Chuyến đi lần này vất vả có đáng là gì, chỉ cần liên lạc được với những người của Thiên phủ mà y cài ở Nam Vu là ổn thôi. Mấy năm gần đây Thiên phủ trải qua nhiều biến cố, thế lực dần suy yếu, những quân cờ cài cắm ở Nam Vu cũng đã lâu không liên lạc. Bọn họ ở phương Bắc chiến tranh liên miên, lẽ nào ở phương Nam những người ấy không mong đợi, nếu y không đích thân đi lần này, e rằng không thuận lợi.
Mục đích thật sự của chuyến đi này bất luận vì việc công hay việc tư, đều không thể để người ngoài biết được. Từ trước tới nay Thiên phủ vẫn luôn hành động bí mật, dù là người của đoàn sứ giả cũng phải giấu, không thể coi thường thế lực phản đối thống trị mấy trăm năm nay của Thiên phủ trong triều. Y thận trọng từng bước, quyết không để bao nhiêu tâm huyết công sức của mình hóa thành tro bụi.
Đêm đã khuya, Ninh Tư Bình làm xong những việc này, không lên giường đi nghỉ mà lại nhìn ánh nến chập chờn đến ngẩn ngơ, không ngờ đời này lại còn có thể quay về Việt Đô, hơn nữa còn ăn Tết ở đây. Trước kia y từng nghĩ, ngày nào đó thu phục được Nam Vu rồi mới có cơ hội này, bây giờ lại mượn cớ tới đây đón dâu, dù sao cũng toại nguyện.
Nhưng Thanh Thu… nếu nói việc liên hệ với các đầu mối ở Nam Vu là việc công, thì Thanh Thu chính là việc riêng, nhưng nàng lại trở thành tâm nguyện khó thực hiện nhất. Trái tim nàng đã thuộc về người khác! Đều tại y cả, lẽ nào y cò