XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.

m ĩ ảnh hưởng tới việc biểu muội xuất giá. Tóm lại, hôn sự mà hắn khăng khăng tiến hành đó phải hoãn một thời gian.
Hoãn là hoãn bao lâu? Vệ Minh biết đây chỉ là cái cớ, nhưng cũng đành đồng ý. Thanh Thu thở phào nhẹ nhõm, đây không phải tin xấu, mà phải nói là một tin rất vui. Trong phủ thế tử, nàng chỉ thân thiết với mỗi Linh Ngọc tiểu thư, đương nhiên nàng rất mừng trước hỷ sự này.
Trước kia nàng luôn cảm thấy Tống Củng dạo này hình như rất chăm chỉ tới chơi, mà tới tối còn tìm đủ mọi cách gặp mặt Linh Ngọc tiểu thư xong mới chịu về, không ngờ cũng mưu mô, đã đến cầu thân rồi. Vốn với quan niệm nam nữ thụ thụ bất thân, hai người bọn họ không có nhiều cơ hội thường xuyên gặp gỡ. Có điều Vệ Minh nửa như vô tình nửa như hữu ý ngầm tác hợp, luôn tạo điều kiện cho Tống Củng được hành sự thuận lợi.
Thanh Thu đang định đi tìm Linh Ngọc tiểu thư để chúc mừng, thì thấy thế tử tay cầm cuốn Kinh Thi, gõ khẽ xuống mặt bàn, nàng hơi do dự, rồi không kìm được hỏi: “Có gì không ổn ư?”.
Việc đầu tiên mà nàng nghĩ đến là quận vương phi không đồng ý với hôn sự này, bởi vì Linh Ngọc tiểu thư chuyển tới phủ thế tử ở, vốn là để chuẩn bị gả cho thế tử biểu ca. Người trong phủ đều biết, bây giờ chuyện thế tử muốn lấy người khác tạm thời không nhắc đến, nhưng bỗng dưng xuất hiện nhị công tử của thừa tướng, không chừng lại trái ý của quận vương phi.
“Không có gì, chỉ là với tuổi của Linh Ngọc thì không thể chần chừ nữa, hai nhà đã quyết định đầu năm sau sẽ cử hành hôn lễ, Thanh Thu…”
Vệ Minh cười có chút giễu cợt, mấy hôm trước hắn còn nói không thể đợi thêm nữa muốn lấy nàng, giờ lại nói tạm hoãn, chỉ vì phải đợi biểu muội thành thân xong, dường như có chút mâu thuẫn khó mà tự bào chữa.
Do dự một lát, hắn vẫn lên tiếng: “Hôn sự của chúng ta e rằng phải hoãn lại một thời gian”.
Vì việc Vệ Minh muốn lấy Thanh Thu, mà gần đây quan hệ giữa hắn và phủ quận vương rất căng thẳng. Cha mẹ mặc dù không tán thành nhưng cũng không dùng bất cứ thủ đoạn nào để ép hắn, chỉ nói mọi việc đều có thể thương lượng, nên cứ kéo dài việc thành thân của hắn không nhắc tới.
Tuổi của Linh Ngọc đúng là không còn nhỏ nữa, tổ chức hôn sự cho biểu muội trước cũng là hợp tình hợp lý. Huống hồ chỉ là tạm hoãn, chứ không phải hắn phụ bạc Thanh Thu, chuyện mà Vệ Minh đã quyết định làm thì không bao giờ thay đổi, nhưng liệu Thanh Thu có nghĩ ngợi không?
Thanh Thu nghe mà như thấy một việc chẳng liên quan đến mình vậy, cười khẽ đáp: “Đúng là nên làm thế, Tống công tử thỏa ước nguyện, Linh Ngọc tiểu thư tìm được đức lang quân như ý, đương nhiên phải chuẩn bị chu đáo cho họ mới phải”.
Dù gì nàng cũng đã chịu đựng tới tận bây giờ, không còn gì phải băn khoăn nữa, nhường người ta cũng là đúng thôi. Chỉ là đợi lâu như vậy, mối nhân duyên mà nàng đang chờ giống như một giấc mộng đẹp đầy hư ảo. Nàng thật sự có thể lấy hắn và trở thành thê tử, sống cả đời cả kiếp bên Vệ Minh ư?
Nàng không sao tin được rằng ngày ấy thật sự sẽ đến, mặc dù hỷ phục đang được may gấp, mặc dù Hồng Ngọc và Thanh Thư vẫn đang bận rộn chuẩn bị, nhưng nàng chỉ cưỡng ép mình chấp nhận rằng ngày đó sắp thành sự thật.
Quả nhiên, hôn lễ vốn được định tổ chức trước Tết giờ bị hoãn lại, còn hoãn tới bao giờ, nàng không đủ dũng khí để hỏi.
Và nếu nàng hỏi, hắn sẽ trả lời, rồi cũng vẫn phải đợi, vậy hà tất phải hỏi làm gì?
Vệ Minh sao lại không nhận ra sự không thoải mái trong lòng nàng, hắn muốn nắm lấy tay nàng nói gì đó, nhưng Thanh Thu lúc này đã cầm lại cuốn Kinh Thi, đánh dấu một trang trong sách, rồi đặt lại giá sách. Nàng vừa khoác thêm áo choàng bằng lông cừu, vừa làm như không có chuyện gì, nói: “Thiếp phải tới chúc mừng Linh Ngọc tiểu thư, sau đó sẽ đi dạo quanh phủ, cả ngày ngồi trong phòng xương cốt sắp rỉ tới nơi rồi”.
Nàng đi rồi, đi rất nhanh, trong không khí dường như vẫn phảng phất mùi hương trên cơ thể nàng, Vệ Minh ngồi xuống chiếc ghế mà Thanh Thu vừa ngồi, cảm nhận hơi ấm lưu lại trên thảm ghế. Nàng sợ lạnh, căn phòng ấm áp thế này vẫn phải trải thảm trên ghế ngồi, Thanh Thu nói thời tiết lạnh giá như vậy có đánh chết nàng cũng không muốn ra ngoài. Giờ nàng còn không phải nấu ăn nữa, những việc không cần thiết nàng cũng chẳng muốn làm.
Lẽ nào tất cả mọi thứ trong phòng này khiến nàng không thể chịu đựng thêm được nữa, thà ra ngoài chịu lạnh rét còn hơn? Vệ Minh không kìm được thở dài, đã qua Lạp Bát[4'>, sắp đến Tết, đợi xuân mới tiết trời ấm áp hoa nở, Linh Ngọc sẽ xuất giá, tất cả chỉ là tạm hoãn mà thôi.
[4'> Lạp Bát là chỉ ngày thứ tám trong tháng Mười hai âm lịch (Ngày mùng Tám tháng Mười hai), còn gọi là Tết Lạp Bát. Đây là ngày Tết truyền thống của Trung Quốc, vào ngày này mọi người sẽ nấu và ăn cháo Lạp Bát.
Mọi động tĩnh ở phủ thế tử, quận vương phi đều nắm rất rõ, nhưng không ngờ đứa cháu gái từ trước tới nay vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời của mình cũng có lúc khiến bà phải lo lắng. Linh Ngọc lại dám nhiều lần qua lại với một nam tử, tâm đầu ý hợp, tự quyết định việc chung thân. Cho dù đối phương là nhị công tử của phủ t