Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.
hượng không ngờ Uy Vũ tướng quân của mình cũng có liên quan, con gái nhà họ Khang tướng mạo có một không hai, không phải ngài chưa từng nghe, có thể khiến Vệ Minh bỏ vàng lấy ngãi, điều đó cho thấy nàng đầu bếp nhỏ bé kia đặc biệt thế nào.
Sau khi việc đàm phán kết thúc, Vệ Minh không phải bận rộn nữa, hắn sớm đã xin nghỉ phép ở nhà, có điều kẻ tới cửa cầu kiến không ít, nên hắn vẫn phải dành thời gian để tiếp đón, đối phó. Vốn dĩ thời gian quấn quýt bên Thanh Thu cũng không nhiều, lại thêm mối quan hệ với phủ quận vương đang trong thời kỳ nước sôi lửa bỏng.
Chuyện Vệ Minh khăng khăng lấy Thanh Thu, phụ mẫu phản đối, quận vương phi thậm chí còn mấy lần mời ngự y tới xem bệnh, nói rằng mình ốm không nhẹ, chỉ cần cử động là ngực lại đau thắt. Hắn biết rõ đây chẳng qua chỉ là thủ đoạn vặt vãnh của mẫu thân, nhưng thân là con, sao có thể làm ra những việc đại nghịch bất hiếu.
Ngày nào Vệ Minh cũng về qua phủ thỉnh an, khi quay về không hề nhắc tới chuyện này trước mặt Thanh Thu, cũng không cho phép người trong phủ lời ra tiếng vào. Hắn chỉ cười nói với Thanh Thu rằng mình lại nghĩ ra công thức của mấy món đặc biệt, xem nàng có thể làm được không.
Đối với một người kén ăn như thế tử, Thanh Thu nhiều lúc cũng phải bó tay, tên món ăn thì rất hay, nhưng công thức lại cổ quái, thật không biết hắn lấy ở đâu ra những thứ kỳ quặc như thế. Sau này nàng mới biết, hắn dùng Kinh Thi để đặt tên cho món ăn.
Nếu thế tử đã thích tranh luận đạo lý, giảng giải Kinh Thi với nàng như thế, thì Thanh Thu cũng không cần khách sáo nữa. Món thịt tẩm bột hấp thì gọi là “Bất hoài quy”, cà nấu tỏi băm thì tao nhã gọi thành “Thục nhân quân tử, kỳ đức bất hối”, món mỳ nấu tôm bóc vỏ lại dùng lá sen, nấm, hạt sen ba thứ nguyên liệu này đun nhỏ lửa lấy nước dùng.
Cứ đấu qua đấu lại như thế, nàng cũng làm ra được những món với hương vị hết sức đặc biệt. Không chỉ Vệ Minh được ăn ngon thỏa mãn, mà Tống Củng, người thường tìm cơ hội tới gặp Huống Linh Ngọc cũng được thơm lây, lấy cớ tới thưởng thức mỹ thực trong phủ thế tử, đường đường chính chính ra vào nơi đây.
Một hôm, Thanh Thu cầm quyển Kinh Thi lật xem, khi đọc đến dòng “Tư lạc Phán Thủy, bạc thái kỳ mao”[3'>, nàng tự nhiên nhớ tới món canh cá lư rau rút. Trước kia quận vương thường ăn món này, cũng chính nhờ món này mà nàng được vào làm đầu bếp rồi làm quản gia trong phủ quận vương. Sau đó thế tử về nhà, khi ấy họ cũng như bây giờ… nỗi bất an mà nàng cố gắng đè nén bỗng nhiên trỗi dậy. Bây giờ thế tử nói muốn thành thân với nàng, có lẽ bên phủ quận vương đang phản đối kịch liệt, muốn họ phải chấp nhận một trù nương làm con dâu, làm gì có chuyện dễ dàng như thế.
[3'> Vui ở Phán Thủy, hái rau rút (Phán Thủy là địa danh).
Tính cách của nàng mặc dù mạnh mẽ hơn người khác, nhưng rốt cuộc Thanh Thu vẫn là một nữ tử truyền thống, nếu không nàng cũng chẳng thầm khao khát được gả cho một lang quân như ý, sống bình an cả đời.
Sống những ngày tháng độc thân lâu như thế, nàng cũng cảm thấy mệt mỏi, khi thế tử xuất hiện, dù đã kháng cự và cố gắng không tiếp xúc với Vệ Minh, nhưng đấy là thứ mật ngọt trong mắt nàng, một khi đã nếm thử thì không bao giờ thấy đủ. Sau này nàng còn phải đối diện với vô số ngày tháng sống trong cô độc nữa, nên giờ hãy nhận nhiều hơn một chút, tương lai cũng có thể đem ra an ủi bản thân.
Thanh Thu đang ngẩn ngơ suy nghĩ, cuốn sách trên tay bị Vệ Minh giật mất, vừa rồi người bên phủ quận vương sang mời hắn về, không biết đã xảy ra chuyện gì, trong lòng Thanh Thu hết sức lo lắng. Giờ nhìn nụ cười có chút kỳ quái trên môi hắn, lại chẳng thể đoán ra chuyện vui hay buồn, lòng nàng càng thấp thỏm: “Thế tử, xảy ra chuyện gì vậy?”.
Vệ Minh đặt cuốn sách sang bên cạnh, ôm nàng cười: “Đừng sợ, không phải chuyện của hai ta, mà là hỷ sự của Linh Ngọc”.
Thì ra Tống thừa tướng cho người đến cầu thân, muốn làm mai cho con trai thứ hai là Tống Củng, đón Huống Linh Ngọc – cháu gái của quận vương phi về làm con dâu.
Tống Củng nhìn thì phóng túng trác táng, thực ra tâm địa không xấu, một lòng một dạ với Huống Linh Ngọc. Hắn vô tình biết được việc quận vương phi muốn gả Huống Linh Ngọc cho Vệ Minh để thân lại thêm thân, Tống Củng không dám chậm trễ, bèn nói rõ với phụ mẫu rằng mình muốn thành gia lập thất, hơn nữa đã có ý trung nhân.
Tống thừa tướng thấy con trai đã đến tuổi kết hôn, bèn để phu nhân đến ướm lời với quận vương phi. Quận vương phi thì nghĩ, kết thân với phủ thừa tướng tốt hơn nhiều so với việc ép gả Huống Linh Ngọc cho Vệ Minh. Đương nhiên bà không bỏ lỡ việc tốt như thế, liền đồng ý ngay, hôm nay thừa tướng chính thức tới phủ Hiền Bình quận vương để cầu thân.
Quận vương phi chỉ có một yêu cầu, đấy là phải tổ chức hôn sự sớm, bà hy vọng hôn sự này có thể ngăn được việc Vệ Minh tự ý chuyện thành thân của mình, được lúc nào hay lúc ấy. Vệ Minh về phủ quận vương lại bị khuyên nhủ hồi lâu, nhưng hắn vẫn không chịu từ bỏ, khiến quận vương phi tức tới đỏ mặt tía tai chỉ còn biết nhẹ nhàng khuyên bảo rằng, không thể vì Thanh Thu mà nhà cửa ầ