Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.

định có mặt trong đó. Thật không ngờ trước lúc đi còn được gặp gỡ Vệ Minh thế này, ngay sau đó nàng cười khổ quỳ xuống nền đá theo những người khác, nghênh đón nhà vua trở về.
Nàng cúi sát người xuống đất, không dám ngẩng đầu lên nhìn. Bên tai vọng tới tiếng vó ngựa đi lướt qua, còn cả âm thanh bàn tán xì xào của bách tính xung quanh. Xe ngựa của hoàng thượng đi qua tiếp đó là đoàn xe của các quan, không cần phải quỳ dưới đất nữa, mọi người đứng dậy đợi đoàn người dài đó qua cổng thành, mỗi lần nhận ra vị triều thần nào đó là dân chúng lại rộ lên bàn tán.
Đến khi xe ngựa của Vệ Minh xuất hiện, rộ lên trong âm thanh bàn tán đó có cả những tiếng khen, Thanh Thu nhìn thế tử cưỡi ngựa hồi thành, lòng vừa tự hào vừa chua xót. Dù là trước kia hay sau này, nàng mãi mãi không thể đứng cạnh hắn, giữa họ sẽ luôn như lúc này: Vệ Minh ở trên cao, còn nàng thấp kém dưới đất, chỉ được đứng nhìn hắn từ xa, có duyên nhưng không phận.
Khi ra khỏi cửa thành, trái tim Thanh Thu chất đầy thương cảm, nghĩ đến vừa nãy thế tử đi lướt qua mình, hai mẹ con nhà kia đã không thấy tăm tích đâu nữa. Đứng ngoài trạm dịch, nhìn xe ngựa lớn có nhỏ có, Thanh Thu bỗng không biết phải chọn thế nào. Dù trước kia có hỏi Tô Diệu về tình hình khi ra ngoài, nhưng thật sự phải đối diện với chuyện này rồi, nàng vẫn có chút bối rối.
Phía sau vang lên tiếng “tránh đường” khiến Thanh Thu bừng tỉnh, nàng dịch sát sang bên cạnh, kinh ngạc nhận ra hai mẹ con kia nhà kia đứng ngay sau mình, chỉ thấy hai người họ đi về một chiếc xe khá lớn, bọn họ nói với phu xe vài câu, rồi lại lục tìm gì đó trong tay nải hồi lâu, lấy ra một ít bạc vụn đưa cho người đó, rồi lên xe.
Thanh Thu cũng trả tiền hệt như vậy, người đánh xe thấy nàng đi một mình, bèn hỏi: “Cô nương muốn đi đâu?”.
“Phủ Thuận Châu”.
“Thế thì lên đi, còn một chỗ”.
Thanh Thu vén rèm định lên xe, ngay lập tức kinh hãi, cỏa một xe đầy chật toàn người là người, chia thành hai hàng ngồi hai bên thành xe, đang đồng loạt quay sang nhìn nàng. Quả nhiên chỉ còn một chỗ, vừa hay lại là vị trí bên cạnh hai mẹ con nhà kia, chỉ là quá sát rìa xe, chỗ đó hơi gồ ghề. Nàng còn đang do dự, đã có người lên tiếng: “Lên thì lên đi, đứng đó làm gì, muốn lạnh chết à?”.
Thanh Thu vội vàng xin lỗi, bám vào thành xe trèo lên. Xe đã đón đủ khách, phu xe liền bắt đầu xuất phát.
Xe ngựa từ từ lăn bánh chạy trên đường, Nam Vu trù phú, có lẽ cũng bỏ ra không ít tiền bạc và công sức trên con đường thông tới Châu phủ này. Ngày Tết cận kề, những người ngồi trên xe này có lẽ đa phần không phải là người Việt Đô, họ chuẩn bị về quê ăn Tết, sẽ xuống xe dần ở dọc đường, những người đi tới trạm cuối cùng là Thuận Châu, chỉ có Thanh Thu và hai mẹ con nhà kia.
Mặc dù cả đêm không ngủ nhưng Thanh Thu không buồn ngủ chút nào, nàng cố gắng chịu đựng cảm giác tròng trành suốt quãng đường. Thanh Thu khẽ vén rèm lên nhìn, cổng thành cao cao của Việt Đô càng lúc càng xa dần, trong lòng nàng lại tràn ngập cảm xúc xót xa.
Người ngồi trên xe bắt đầu làm quen với nhau, dù sao cũng phải đồng hành tới mấy ngày trời, có thương nhân bắt đầu kể về những gì mình mắt thấy tai nghe, trong xe thêm phần náo nhiệt, nội dụng dù phong phú tới đâu cũng không khiến Thanh Thu chú ý. Nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai mẹ con ngồi cạnh mình một cái, nữ tử kia còn ít tuổi nhưng đã vấn tóc, ăn vận giống một phu nhân, thấy Thanh Thu đi một mình, đường xóc đến nỗi mặt trắng bệch, động lòng nói: “Em gái, nào, ngồi dịch vào đây, sắc mặt cô trông xấu quá”.
Thanh Thu sờ mặt, cúi đầu túm chặt gấu áo, khẽ đáp: “Đa tạ”.
“Ta thấy cô đến tay nải cũng không mang, có thật là muốn đi Thuận Châu ư?”.
Thanh Thu cười gượng, nàng chỉ lo tìm cách rời khỏi phủ, trong lúc tâm trạng rối bời chẳng nghĩ được nhiều, tay nải cũng không tiện mang theo: “Đương nhiên là đến phủ Thuận Châu rồi, lúc đi vội quá, đành mua những thứ cần dùng trên đường vậy”.
“Trời lạnh thế này, mẹ con ta về đoàn tụ với gia đình, cô đi làm gì?”
“Tôi… cũng đi đến nhà họ hàng.”
Nhưng Thanh Thu làm gì có họ hàng nào ở đấy, lúc này không biết thế tử đã hồi phủ hay chưa, nàng đang ở trên xe, nhưng trái tim thì vẫn ở trong phủ thế tử. Nàng tự dưng biến mất, thế tử sẽ phản ứng ra sao, có buồn không? Vệ Minh sẽ nhớ nàng được bao lâu? Quận vương phi chắc chắn sẽ vui mừng vô cùng, vậy cũng tốt, ít ra nàng đi rồi sẽ có nhiều người vui hơn.
Nữ tử bên cạnh thỉnh thoảng lại nói với nàng một câu, Thanh Thu vốn chẳng có tâm trạng trò chuyện nhưng lại không tiện hờ hững với họ, một lúc sau thì biết tướng công của cô gái họ Bạch, xưng hô là Bạch nương tử, còn lão phu nhân đi cùng không phải là mẹ cô ta, mà là mẹ chồng. Bà cụ nhớ con trai quá, chuyến này tới Thuận Châu để đoàn tụ với con trai đang làm thuê ở đấy, ăn một cái Tết đoàn viên. Sự thân thiện của Bạch nương tử không khiến người ta khó chịu, Thanh Thu cố gắng tỏ ra tự nhiên, chỉ khi người ta hỏi phải xưng hô với nàng thế nào, nàng do dự một lát, rồi đáp: “Tướng công tôi họ Vệ”.
Khi nghe Bạch nương tử gọi nàng là Vệ nương