Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341963

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1963 lượt.

tử, khóe miệng Thanh Thu nhếch lên cười khổ, nàng làm gì có phúc được xuất giá. Nhưng nàng biết bộ dạng của mình nhìn thế nào cũng không giống một người chưa lấy chồng, càng không muốn người khác nhìn mình với ánh mắt khác thường dò hỏi tại sao đến giờ vẫn chưa xuất giá, nên nàng mới bất đắc dĩ nói dối như thế. Nàng chỉ mong mình thật sự được gả cho một người họ Vệ, có thể làm một Vệ nương tử đúng với cái tên đó.
Xe ngựa đi cả ngày chỉ dừng mỗi một lần, tìm một nơi rộng rãi dừng lại cho mọi người nghỉ ngơi, để ngựa uống nước, ăn cỏ. Đôi lúc người ta còn không bằng con ngựa, đa phần đều ăn vài miếng lương khô mang theo là xong bữa. Thanh Thu đến tay nải cũng không có thì lấy đâu ra lương khô. Cũng may lần này dừng lại ở một thị trấn ven đường, có khách điếm, cũng có cả tiệm bán đồ ăn, rất náo nhiệt. Thanh Thu mua một ít đồ dùng hằng ngày rồi lại mua thêm lương khô, bỏ vào thùng xe phía sau.
Sống cùng thế tử lâu ngày, Thanh Thu ăn uống cũng kén chọn hơn, trong con mắt một người cả ngày chỉ nhìn thấy cao lương mỹ vị như nàng, mấy cái bánh bao loại này thật không nuốt nổi, nhưng trong tương lai chắc chắn sẽ cần dùng đến bạc, nàng phải chi tiêu tiết kiệm. Người trên xe còn chưa quay lại, nàng cầm một chiếc bánh bao dựa vào thành xe từ từ ăn. Đột nhiên, Bạch nương tử thần thần bí bí đi đến trước mặt nàng: “Vệ nương, cô nói thật đi, có phải cô bỏ nhà đi theo trai không?”.
Theo trai? Nói kiểu gì thế, Thanh Thu nhìn cô ta không hiểu.
Trong mắt Bạch nương tử, những người đi xa chẳng có ai là không mang tay nải, Thanh Thu ăn vận kì dị, áo váy đều bằng vải thô nhưng không che được đôi giày màu trắng thêu chỉ vàng dưới chân, nàng ăn vận giống như một tiểu thiếp của nhà giàu có bỏ trốn.
Nhìn theo ánh mắt cô ta, Thanh Thu vội rụt chân về, nàng chỉ kịp khoác chiếc áo vải lên người, cầm theo áo bông chắn gió, nhưng lại quên đôi giày này không hợp với quần áo. Thanh Thu ngượng ngùng đáp: “Không phải, Bạch nương tử đừng nói linh tinh”.
Bạch nương tử nghi ngờ nhìn nàng một cái, rồi nói không chắc chắn lắm: “Vừa rồi ở trà quán có một đám người đi vào, nói là muốn tìm một nữ tử tầm tuổi cô, ta còn tưởng…”.
Chiếc bánh bao trong tay Thanh Thu rơi xuống đất, ánh mắt giống như bị lửa vây hãm, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Thanh Thu chính là thế tử cho người đi tìm nàng, suy nghĩ thứ hai là phải tìm cách ẩn náu, tốt nhất là lập tức biến mất khỏi đây. Đã bỏ đi rồi nàng không muốn quay về nữa, không muốn đối mặt với thế tử, không muốn sống lại cuộc đời trống rỗng như trước kia.
Nhưng, giờ nàng phải làm thế nào? Đến Bạch nương tử còn nhận ra sự khác thường của nàng, nếu người của thế tử đuổi đến thật thì chỉ nhìn thoáng qua cũng nhận ra nàng.
Bạch nương tử nhìn bộ dạng của Thanh Thu lập tức hiểu ra ngay, không nói không rằng, đẩy nàng lên: “Ta và muội vừa gặp đã như cố nhân, lại cùng tới Thuận Châu đương nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau rồi. Cô cứ ở trong đó đừng xuống, ta sẽ đối phó với họ”.
Như thế có được không? Thanh Thu ngồi trong xe mà tim đập thình thịch, tai nghe tiếng người bên ngoài hét: “Đâu là xe ngựa khởi hành từ Việt Đô?”.
Giọng Bạch nương tử vang lên: “Chính là chiếc xe này, các vị muốn làm gì?”
Thanh Thu suýt nữa thì kêu lên, không phải nói là muốn giúp nàng ư, tại sao lại bán đứng nàng như vậy?
“Không cần ngươi lo, tránh ra!”, rồi tiếng va chạm, cả tiếng kêu ré lên của Bạch nương tử vì bị đau. Thanh Thu thầm nghĩ thôi đi, cần gì liên lụy tới người khác, nàng ra là xong, đang định vén rèm xe, thì nghe có tiếng người nói: “Trên xe không có ai”.
Nàng kinh ngạc bất động, khi mấy người kia rời đi, Bạch nương tử vén rèm xe, cười: “Xong rồi, họ đi rồi”.
Trong sân này có mấy chiếc xe ngựa lớn đều dừng chân nghỉ ở đây, ai bảo xe ngựa chạy đường dài nào nhìn cũng giống nhau. Mấy kẻ truy tìm thấy Bạch nương tử đứng trước một chiếc xe, vẻ mặt lo lắng, nhìn đã thấy có vấn đề, đương nhiên sẽ xông thẳng vào chiếc xe phía sau cô ta đứng, và chỉ thấy xe đó trống không.
Thanh Thu không biết phải nói gì, tình cờ gặp nhau, khó lắm mới gặp được người nhiệt tình thế này, cho dù cô ta có nghĩ nàng là một tiểu thiếp bỏ nhà theo trai thì đã sao, dù gì sau này cũng không gặp lại nhau nữa.
Bạch nương tử lấy từ trong tay nải của mình ra một đôi giày, nói: “Nếu cô không chê, thì đi đôi giày này vào, đợi tới Thuận Châu rồi trả lại cho ta”.
Đương nhiên là nàng không chê, vừa định giơ tay nhận lấy thì nghe thấy một tiếng “hừ” đầy lạnh lùng vang lên bên ngoài xe. Rèm cửa bị ai đó kéo xoẹt một cái, chính là mấy người lúc soát vừa bỏ đi giờ quay trở lại, đang đứng hết bên ngoài nhìn họ.
Người đứng đầu cúi mình nói: “Thanh Thu cô nương, mời theo chúng tôi quay về!”.
Thanh Thu nhận ra người này, chính là một trong những tùy tùng của thế tử, cũng đã đi theo bảo vệ nàng một thời gian dài. Hắn là người trở về từ sa trường, cảnh này chắc gặp không ít, chỉ cần thoáng suy luận cũng sẽ nhận ra ngay điểm bất thường, chơi một vố “hồi mã thương”[1'>. Thanh Thu cúi đầu, là nàng đã lừa họ trước, nhất định họ