Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
Hắn có thể lệnh cho người đi theo bảo vệ nàng, nhưng không ngăn được ánh mắt của thế tục nhìn nàng, bọn họ đâu hiểu sự kiên quyết, sự quật cường của nàng.
Chỉ bằng một câu, mẫu thân đã đạt được mục đích của mình, không cần động lấy một ngón tay cũng có thể đuổi Thanh Thu ra khỏi phủ. Thanh Thu trông có vẻ yếu ớt dịu dàng, nhưng thỉnh thoảng trong vẻ mặt, lời nói của nàng lại để lộ ra tính cách mạnh mẽ.
Mấy ngày gần đây bị hắn ép ở trong phòng, người bình thường sẽ cho rằng nàng được sủng ái yêu thương, nhưng Thanh Thu lại không thế. Nàng thường tự chế giễu rằng mình là một số nữ tử lỡ thì không xuất giá được, bị người khác coi thường, giờ còn chưa có danh phận đã động phòng với hắn. Sao nàng có thể không cảm thấy mâu thuẫn và do dự chứ?
Lại thêm trong phủ kẻ nói ra người nói vào, bị đối xử như vậy, không cần nghĩ cũng biết Thanh Thu khổ sở ra sao. Nàng sợ lạnh như thế, nhưng thà lang thang nơi trời đông rét như cắt cũng không muốn ở lại trong phủ thế tử, đủ để thấy rõ quyết tâm của nàng.
Vệ Minh đuổi theo ngựa không dừng vó dù chỉ một giây, hắn đến nơi mà xe ngựa qua lại nhất định sẽ dừng chân, chỉ thấy thuộc hạ của mình bị hôn mê vẫn chưa tỉnh. Xe ngựa đã lên đường từ lâu, đám tùy tùng dưới đất được ông chủ trà quán đỡ vào phòng nằm còn chưa tỉnh.
Những tùy tùng này đều là người theo chàng về đây từ sa trường, võ công cao cường, vậy mà không giữ được một nữ tử, còn bị trúng mê hương, thật khiến người ta không thể ngờ được. Vệ Minh chỉ còn biết túm lấy người ở trà quán mà hỏi, nhưng không ai biết gì, chỉ nói sau khi họ bị hôn mê thì khách trên cái xe đó thiếu mất ba người, một nữ tử và hai mẹ con nhà kia.
Đây chỉ là một tiểu trấn sơ sài, không tìm được thuốc giải thích hợp, Vệ Minh phải tốn khá nhiều thời gian mới khiến bọn họ tỉnh lại. Sáng sớm hôm sau, những kẻ sai đi đuổi theo xe cũng quay về, đúng như ông chủ quán trà đã nói, trên xe thiếu Thanh Thu và hai mẹ con nhà kia nữa. Tùy tùng bị trúng thuốc mê nói chỉ thấy một nữ tử lạ ngồi cạnh Thanh Thu, chính là cô gái đã ra tay với mấy người họ.
Sự việc có phần phức tạp, nếu Thanh Thu tự ý rời khỏi phủ, tại sao bên cạnh nàng lại xuất hiện thêm nữ tử nào nữa, mà thủ đoạn cũng không tầm thường, Thanh Thu giờ này đang ở đâu?
Thế tử đi vắng có hai, ba ngày, Thanh Thu cô nương biến mất, tình huống đó nào có ai ngờ tới, quận vương phi cũng không ngờ được. Bà chẳng qua thấy bực mình, không muốn cuộc sống của Thanh Thu quá dễ chịu, nên mới lệnh cho Tử Liên, Hồng Ngọc cùng đám nô bộc phớt lờ nàng, không ngờ lại có hiệu quả kinh ngạc như vậy.
Khi Thanh Thu còn chưa đi, bà chỉ mong Thanh Thu đi sớm, nhưng giờ nàng đi thật rồi bà lại thấy bất an, dường như sợ con trai quay về trách hỏi mình. Khang phu nhân đến phủ quận vương nhắc chuyện kết thân, còn nói có khả năng hoàng thượng sẽ hạ chỉ, quận vương phi cũng chỉ ậm ừ cho qua, thầm nghĩ giờ mà ban hôn, Vệ Minh liệu có đồng ý không?
Nghe nói Thanh Thu trên đường đi xảy ra chút chuyện, giờ sống chết thế nào còn chưa biết. Mấy ngày nay Vệ Minh không về phủ quận vương, người được sai đến mời hắn hồi phủ, đều quay về bẩm báo rằng thế tử không có trong phủ thế tử. Sắp Tết đến nơi rồi, nghĩ đến cảnh vì một trù nương bỏ đi mà không được gặp con trai, bà rất khó chịu, đích thân đến phủ thế tử tìm Vệ Minh.
Vừa tới phủ thế tử, quận vương phi đi thẳng một mạch vào trong, nhưng tới Giám Thiên các thì bị ngăn lại. Tên tùy tùng to gan kia lại dám nói rằng thế tử có dặn bất kỳ ai cũng không phép vào, bà là “bất kỳ ai” ư?
Không đợi bà chau mày nổi giận, Vệ Minh đã xuất hiện ở hành lang, lạnh lùng đẩy tên tùy tùng chặn đường ra, buồn bã nói: “Mẫu thân đến đây có việc gì?”.
Ánh mắt u ám của Vệ Minh quét qua người Thanh Thư và Hồng Ngọc, khiến bọn họ run sợ. Mấy hôm nay thế tử không có tâm trạng xử lý những kẻ không nghe lời trong phủ, không có nghĩa là hắn bỏ qua cho họ.
Bình thường họ hầu hạ hắn chu đáo, nhưng trong lòng thế tử, hai người này vẫn là kẻ bất trung, ép Thanh Thu cô nương phải bỏ đi, mặc dù người khiến họ phải bất trung chính là mẫu thân hắn. Giờ đến cả Thanh Thư và Hồng Ngọc cũng không được phép bước chân vào Giám Thiên các. Bọn Tử Liên sớm đã bị đuổi đi từ lâu, dù thế tử có về phủ cũng chỉ giam mình trong phòng, chẳng cần ai hầu hạ.
“Việc này… hai phủ ở cùng một thành, Minh nhi đã mấy hôm không về phủ quận vương. Ta và phụ vương rất nhớ con, chứ không có chuyện gì khác”.
“Mẫu thân hãy quay về trước đi, con còn có việc”.
“Minh nhi, sắp Tết rồi, còn chuyện gì quan trọng hơn việc cả gia đình đoàn tụ, có thể tạm gác các việc khác lại được không? Muội muội Linh Ngọc của con sắp xuất giá rồi, chẳng còn mấy cơ hội được gặp nó nữa, mau theo mẫu thân về nhà đi!”
Vệ Minh cũng chẳng tỏ thái độ gì, đáp: “Con đang có chuyện muốn bẩm với mẫu thân, Thanh Thư và Hồng Ngọc làm trong phủ thế tử chưa lâu, nhưng mọi việc trong phủ đều xử lý rất ổn thỏa. Con thấy có lẽ để hai người này ở phủ thế tử thật thiệt thòi cho họ, mà họ lại rất tôn sùng mẫu thân, chi bằng mời mẫu thân mang hai ngườ