Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.
i bọn họ cùng về. Tết đến rất nhiều việc, có thể giúp được cho mẫu thân, cũng coi như tấm lòng hiếu thảo của con trai dành cho cha mẹ!”.
Lời vừa nói xong, Thanh Thư cùng Hồng Ngọc quỳ sụp xuống đất, không dám nói nửa lời xin tha. Không đợi quận vương phi lên tiếng, Vệ Minh nói tiếp: “Còn cả Tử Liên và đám a hoàn kia mẫu thân cũng đem về hết đi, con không giữ những kẻ vô dụng cạnh mình!”.
Quận vương phi biết lòng hắn đang oán hận, không ngờ Vệ Minh lại chẳng nể tình, bà nhất thời kích động tới mức không nói thành lời: “Minh nhi, con…”.
“Mẫu thân, con còn có hẹn với người ta, con cũng có người thân cận bên mình rồi, giờ không thể ở lại tiếp chuyện mẫu thân nữa”.
Vệ Minh cho người đi tìm Thanh Thu khắp nơi, thậm chí đến cả Tư Thu viên, chỗ ở của đoàn sứ giả Bắc Vu, hắn cũng cho người ngày đêm giám sát. Giờ lòng đang nóng như lửa đốt đợi tin nàng, nhưng Thanh Thu lại giống giọt nước nhỏ hòa vào biển lớn, không chút tung tích. Thiên hạ rộng lớn, nếu người ta cố ý, hắn biết tìm nàng ở đâu?
Mọi thứ trong phòng chẳng khác gì lúc hắn đi, nàng không mang theo quần áo lộng lẫy, không mang theo vàng bạc châu báu, đi rất ung dung, giống như hoàn toàn chẳng liên quan gì tới hắn vậy. Chỉ có cái rương đựng đồ hỷ phục là hỗn loạn, giống như bị người ta lục tìm, chắc là Thanh Thu đã làm trước khi đi.
Mặc dù nàng không nói ra, nhưng trong lòng nhất định rất mong hắn thực hiện lời hứa thành thân với mình. Nàng không đợi hắn, chỉ bởi vì trong phủ có người khinh thường nàng, đến cơ hội bảo vệ nàng chu toàn, Thanh Thu cũng không cho, nàng đã vứt bỏ tất cả mà đi rồi.
Chạy Trốn
Thanh Thu không biết mình đã ngủ thiếp đi bao lâu, chỉ cảm thấy cơ thể đang rung lắc dữ dội, nàng bỗng nhớ lại người mà nàng nhìn thấy trước khi ngất đi cùng những việc mà cô ta đã làm, đột nhiên vô cùng hoảng sợ.
Trong nháy mắt Thanh Thu hoàn toàn tỉnh táo, nàng cố gắng ngồi dậy, tấm chăn đắp trên người tuột xuống theo động tác của mình. Sau khi định thần lại, nàng nghe thấy tiếng vó ngựa lọc cọc vang lên bên ngoài, Thanh Thu kinh ngạc khi nhận ra mình vẫn đang ngồi trên xe ngựa, chỉ là chiếc xe này rất lớn, không hề có cảm giác bức bối, mặc dù ngoài ô cửa sổ nhỏ xíu ra, thì không có bất kỳ một kẽ hở nào khác, đến gió cũng khó mà lùa vào. Nàng đang nằm trên một tấm thảm nhung có hoa văn kỳ lạ, có gối mềm và bàn án cố định, chỉ điều đó thôi cũng cho thấy chủ nhân chiếc xe này thật biết cách hưởng thụ, nhưng chủ nhân của nó là ai nhỉ?
Trong khoang xe không có người, Thanh Thu vừa định ngó ra ngoài xem ai là phu xe, tay chạm vào vách xe như chạm vào thứ gì đó lạnh buốt, rõ ràng được làm bằng sắt. Nàng khẽ sững người, dùng tay đẩy cửa xe ở phía trước, nếu không mở được thì nàng chắc chắn bị giam trong chiếc lồng sắt di động này rồi.
Cửa xe đột nhiên bị mở từ bên ngoài, một người khom lưng bước vào mang theo cả hơi lạnh, khiến Thanh Thu bất giác rùng mình. Nàng vội liếc thấy ngoài trời tuyết đang rơi, rồi rụt tay về chằm chằm nhìn người vừa xuất hiện, đối phương quay người đóng cửa xe lại, cởi chiếc áo khoác lông dày bên ngoài ra, thì ra là một tiểu nha đầu tết tóc bím, mặc váy màu xanh. Tiểu nha đầu nhìn nàng mỉm cười, ôm chiếc chăn gấm bên cạnh lên định đắp cho Thanh Thu, rồi nói: “Ta ở ngoài nghe thấy có tiếng động liền biết cô nương đã tỉnh, nào, mau đắp vào kẻo lạnh”.
Rõ ràng là quá nửa đêm hai người bọn họ mới gặp nhau ở phủ thế tử, lẽ nào nỗi buồn chán của nàng dễ dàng bị người ta nhìn thấy như vậy ư, khiến y đoán được rằng nàng sẽ dứt khoát bỏ đi? Nghĩ tới đây Thanh Thu đột nhiên nói: “Đa tạ ý tốt của quý chủ nhân, phiền hai vị cho ta xuống chỗ này, ta có thể tự đi được”.
“Thế sao được, Ninh tông chủ có lệnh, chúng tôi phải bảo vệ cô nương chu toàn trên đường đi”.
“Người của phủ thế tử đuổi đến đã bị cô hạ thuốc mê rồi, còn gì phải lo lắng nữa?”
“Không thể nói thế được, cô nương một thân một mình, phải có người hầu hạ”. Ninh tông chủ đã hạ lệnh, họ nghe lời nàng mới lạ.
Thanh Thu biết có nói tiếp với cô ta cũng chỉ phí công vô ích, mặc dù bộ dạng Bạch Lộ nhìn nhún nhường, nhưng chỉ cần khẽ động ngón tay thôi cũng đủ khiến nàng ngất xỉu, làm thế nào đây? Cứ bị nhốt trong xe thế này, đưa thẳng tới Thuận Châu ư? Ở đó điều gì đang đợi nàng?
Nàng im lặng không nói, tính toán mọi đường đi nước bước trong đầu, Bạch Lộ nói tiếp: “Cô nương yên tâm, chúng tôi chỉ đưa cô nương tới Thuận Châu thôi, đến đó sẽ quay về bẩm báo, sau này cô nương muốn đi đâu thì tùy”.
Nàng mong là như thế thật, bất luận ra sao Thanh Thu đều không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với Ninh Tư Bình cả. Đầu tiên y cho người dụ nàng tới Thuận Châu, cải trang để theo sát bên nàng, vừa ra tay đã khiến mấy hảo hán võ nghệ cao cường ngất xỉu. Đấy đều là những người trở về từ sa trường, bình thường Thanh Thu nhìn họ thôi đã run rẩy, giờ chớp mắt bị người ta quật ngã, chẳng phải cho thấy Bạch Lộ rất đáng sợ sao? Cô ta lúc to lúc nhỏ, giờ lại đóng giả một cô nương nhỏ tuổi y