Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.
ra vậy, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi.
Đợi chỗ cỏ này cao hơn một chút là có thể cho con lừa ra đây ăn. Thanh Thu nhìn xung quanh, cởi miếng vải hoa vẫn quấn quanh đầu xuống, thả tóc ngang vai. Khi rời khỏi thành Vân Châu, nàng vẫn ăn vận giống như một phu nhân, không ngoài mục đích gì khác, chỉ vì muốn thuận tiện thôi. Nàng không muốn bị người khác hỏi nguyên nhân tại sao bây giờ vẫn chưa kết hôn, lại ở một nơi hoàn toàn xa lạ như thế này. Nàng chỉ nói là đã xuất giá, nhưng sau khi tướng công mất được ba năm thì nhà chồng đuổi đi.
Trước khi đi khỏi nhà chồng thì ở đâu? Và định đi đâu? Nàng không nói rõ, cũng chẳng ai ép hỏi. Tiểu Tứ ca có một bà mẹ già, cũng là người ở vậy nuôi con đến giờ, nên rất đồng cảm trước tình cảnh của Thanh Thu. Bà cứ khăng khăng đòi giữ nàng lại ăn Tết, khi ấy Thanh Thu cũng nghĩ, lang thang mãi không mục đích đi về phía đông như thế này, vậy chi bằng ở lại đây mở một phường đậu phụ mà nàng ao ước đã lâu còn hơn. Nhà đã có, cạnh nhà Tiểu Tứ có một tiểu viện, nhân lực cũng có, Thụy Lân và Tiểu Tứ ca, còn vài người họ hàng chưa có công ăn việc làm, giờ mọi việc đã xong, chỉ đợi ngày khai trương bán hàng.
Dòng nước lững lờ trôi khiến Thanh Thu nhớ tới Đông Giang Thủy bên ngoài thành Việt Đô, con sông này liệu có phải là một nhánh của Đông Giang Thủy không? Cuối cùng nó sẽ chảy xuôi về phía đông hợp dòng với Đông Giang Thủy rồi đổ ra biển không bao giờ quay lại nữa.
Tâm tư nàng cũng theo đó mà bay tít về tận thành Việt Đô xa xôi, thực ra từ đây đi tới kinh thành, ngồi xe cũng chỉ mất hai ba ngày đường, nếu cưỡi ngựa có khi chỉ mất chưa đến hai ngày, rất gần.
Thanh Thu không biết rời khỏi phủ thế tử nàng có nhẹ nhõm đi nhiều không, mấy ngày trước khi bị người của Ninh Tư Bình theo sát, nàng chẳng có tâm trạng mà suy nghĩ về vấn đề này. Giờ mọi thứ đã được thu xếp ổn thỏa, nàng phải suy nghĩ thật kỹ. Cảm giác nặng nề trong lòng hoàn toàn không biến mất, cảnh tượng mà Thanh Thu nhìn thấy ở Đông Hoàng Lâm vẫn đè nặng trong tim nàng, thế tử và tiểu thư họ Khang kia liệu có thành thân hay không?
Nàng không để lại lời nào lẳng lặng bỏ đi, có lẽ thế tử sẽ vô cùng tức giận? Nhưng nàng lại nghĩ đến những tâm sự bao lâu nay vô duyên vô cớ mình phải gánh chịu, là vì đâu cơ chứ? Thất thân, cũng đánh mất luôn trái tim mình, liên tục suy đoán về việc liệu thế tử có lấy nàng không, trong tim Vệ Minh nàng ở vị trí nào.
Nàng ra đi, thật sự không phải vì những ánh mắt và cách đối xử lạnh lùng của đám người hầu trong phủ. Mà là nàng phát hiện rằng càng ngày mình càng quan tâm tới thế tử, càng thế này càng sợ ngày mất hắn sẽ đến gần. Nhẩm tính ngày, nàng mới rời khỏi phủ thế tử được một thời gian, sao cảm giác như đã một năm rồi nhỉ?
Trấn Vân Thủy cách thành Vân Châu không xa, nên thỉnh thoảng nàng cũng nghe được ít tin tức, ví dụ như quán trọ Tây Thành trong thành Vân Châu đã bị niêm phong, không biết xảy ra chuyện gì, chỉ thấy trong kinh cho người tới bắt bớ. Có ai đó đang tìm kiếm nàng sao? Khả năng này khiến Thanh Thu hoảng sợ, không thể nào, đến tận bây giờ Bạch Lộ vẫn chưa đuổi tới, có lẽ sẽ không ai tìm nàng nữa. Chẳng ai ngờ được rằng nàng đang ở một nơi rất gần Vân Châu, vừa không phải ở trong nội thành Vân Châu, cũng chẳng chạy đi đâu xa, có lẽ đây là nơi an toàn nhất.
Tin tức khác nữa mà nàng nghe được chính là không lâu nữa đoàn sứ giả Bắc Vu sẽ rời khỏi kinh thành về nước. Nghe nói Tuyết Chỉ đại gia, người chuẩn bị được gả vào Thiên phủ trong lúc bất cẩn đã bị thương ở tay, có khả năng không thể chơi được đàn nữa…
Thụy Lân năm nay mười một tuổi, khi Tiểu Tứ đưa nó đến, Thanh Thu trợn mắt lắc đầu, luôn miệng nói: “Không được không được, nhỏ quá, nó có thể làm được không?”
Chính thiếu niên nhỏ gầy này đã chăm lo mọi công việc trong tiểu viện, cậu ta cố gắng làm tốt mỗi việc mình được giao, chỉ mong bà chủ Thanh Thu giữ mình lại.
Thụy Lân tìm một vòng trong viện tử, đến bên con sông nhỏ, bất ngờ khi nhìn thấy bà chủ của mình. Dường như Thanh Thu đang có tâm sự nghĩ không thông suốt được, mái tóc dài thả ngang vai khẽ lay động. Mặc dù nàng nói mình là quả phụ, nhưng chẳng hề giống những quả phụ khác trong trấn. Thụy Lân từng đi học, nên trong mắt cậu ta, bà chủ có dáng vẻ của những người trong Kinh Thi, mặt mày thanh tú, đoan trang dịu dàng.
“Bà chủ Thu, bà Tứ ca gọi về ăn cơm rồi.” Bà Tứ mà Thụy Lân gọi ở đây chính là mẹ của Tiểu Tứ ca.
Thanh Thu vẫn tự nhận tướng công của mình họ Vệ, nhưng lại không cho phép mọi người gọi mình là Vệ nương tử. Thụy Lân đành phải gọi nàng là bà chủ Thu, Thanh Thu ngẫm nghĩ rồi gật đầu đồng ý, gọi thế này có vẻ hay hơn gọi chưởng quỹ Thu, cũng xứng với nghề làm đậu phụ của nàng.
Thanh Thu quay người, lại thở dài lần nữa, Thụy Lân điểm nào cũng tốt, chỉ có điều là tuổi hơi nhỏ một chút, mới mười một tuổi, nếu không… Nếu không còn có thể thế nào? Nàng đâu phải tới đây để tìm nam tử, hơn nữa người ta tuổi còn nhỏ thế mà đã có nghề trong tay, còn phải nuôi cả gia đình. Nghe nói trong nhà còn có em gái, người cha không ra gì k