Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.
ia của cậu ta đúng là nghiệp chướng.
Thanh Thu quấn tóc lên, vừa đi vừa nói: “Thụy Lân, cậu cũng đến ăn cùng đi”.
“Tôi không đến đâu, cơm còn thừa hôm qua đủ để ăn rồi.”
Cơm khô như thế lại chẳng có thức ăn, thì sao nuốt được? Nhưng Thanh Thu biết cậu ta muốn tự mình ăn cơm để dành lại một ít mang về cho cô em gái trong trấn. Nàng có phần buồn bã, liền vào bếp, nhìn quanh, đồ đạc vẫn còn khá đầy đủ, mấy hôm nay Thụy Lân tự nấu tự ăn, rồi thu dọn rất sạch sẽ, có điều thức ăn còn ít, ngoài mấy quả trứng và ít cơm thừa, chẳng còn gì cả.
Thanh Thu ngày nào cũng ăn cơm ở nhà Tiểu Tứ ca, chỉ chăm chăm ăn cho no bụng, đã mấy ngày nay không vào bếp. Hôm nay nàng nổi hứng, dặn Thụy Lân nhóm bếp, tìm mấy quả trứng gà đập vào bát đánh tan, cho thêm dầu vào đảo qua, rồi đổ cơm nguội vào nồi rang cùng trứng gà, bỏ thêm muối và gia vị, mùi cơm rang thơm nức mũi bay khắp bếp.
Suốt quá trình nàng nấu, Thụy Lân đều thấy hết, cho đến khi Thanh Thu đi rồi mới nhận ra nàng rang cơm cho mình ăn, trong lòng vô cùng cảm động, cái xẻng xào trong tay nàng sinh động hơn hẳn, sao nàng làm được như thế?
Thanh Thu vừa đi vừa chau mày ngửi mùi thức ăn trên người mình, dường như mùi dầu mỡ quá nặng. Buổi chiều khi ra phố mua đồ, nàng nhất định phải nhớ mua ít vải thô về may quần áo dùng khi vào bếp.
Ba hôm sau, cửa hàng đậu phụ thứ hai của trấn Vân Thủy chính thức khai trương, chủ cửa hàng là một quả phụ từ nơi khác đến, sự kiện này cũng không phải chuyện quá ầm ĩ ở đây. Mấy ngày đầu mới khai trương, phường đậu phụ lúc nào cũng nườm nượp người qua lại, các bà các cô đều tới xem, mua miếng đậu phụ về nhà làm cơm. Ai cũng khen bà chủ Thu chỉn chu, làm ăn buôn bán cũng mát tay, khách mua đậu phụ còn được tặng đậu tương, cả tào phớ, sáng sớm mà được ăn bát tào phớ mát lạnh, thật dễ chịu vô cùng.
Gà gáy ba tiếng, Thanh Thu choàng tỉnh, nàng vén rèm nhìn ra ngoài, trời vừa hửng sáng, nàng cũng chưa vội dậy mà ôm chăn ngồi trên giường rất lâu. Bản thân muốn ngủ thêm cũng không được, nàng lại mơ quay về phủ thế tử, đi hết chỗ này tới chỗ khác, từng cảnh tượng hiện ra trong đầu nàng y như thật, nhưng nàng chẳng gặp bất kỳ ai.
Trong một tháng nay, Thanh Thu đã mơ giấc mộng này mấy lần rồi, thời gian đầu nàng còn vỗ mặt tự mắng mình, đòi đi bằng được, giờ lại như thể không sống thiếu hắn vậy, thế này chẳng phải rất thấp hèn hay sao? Mấy hôm sau nàng không còn gặp giấc mơ này nữa lại có chút nhớ nhung. Đêm yên tĩnh lại bỗng nhớ nhung, nhớ nhung tới không sao chịu được. Có lẽ chỉ ở trong mơ, nàng mới có thể có được chút an ủi.
Tới khi tiếng Thụy Lân quét dọn vang lên, nàng mới từ từ ngồi dậy, vươn vai một cái rồi mặc quần áo vào, vấn tóc, trang điểm nhẹ nhàng mở cửa bước ra. Ánh mắt trời rực rỡ khiến nàng chói mắt, Thanh Thu nheo mắt đi lại trong viện mấy vòng mới tỉnh ngủ hẳn.
Thụy Lân rất tận tụy với công việc, quay sang chào nàng: “Chào bà chủ Thu”.
Mỗi lần nhìn bộ dạng nửa người lớn nửa trẻ con của cậu ra nàng lại muốn cười, nhưng nghĩ tới việc phải mở cửa bán hàng nàng lại cười không nổi: “Xay xong đậu hôm nay chưa?”.
“Rồi ạ.”
Bán đậu phụ thật sự chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, đậu phụ chính là đậu phụ, xào xào nấu nấu cũng chỉ là một món ăn, người ta không thể ngày nào cũng ăn đậu. Cửa hàng này của Thanh Thu trừ buổi sáng một chút ra, về cơ bản cả ngày rất vắng khách, thì ra bán đậu phụ kiếm miếng cơm cũng không dễ dàng gì.
Nàng ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Sau này đừng làm nhiều như thế nữa, giờ người ta mua ít, hằng ngày còn thừa nhiều như vậy, ngày nào chúng ta cũng ăn đậu phụ mà còn không ăn hết.”
“Vâng.”
Thanh Thu không chịu được cảnh nhàn rỗi, cả ngày nàng đều nghĩ cách chế biến các món ăn với hương vị khác nhau từ đậu phụ, chỉ lợi cho cả nhà Tiểu Tứ ca. Thanh Thu cảm tạ ơn cứu mạng của hai phu thê nhà họ, mỗi lần làm được món nào mới, nàng đều mang qua cho họ nếm thử.
Người ta thường nói, trước cửa nhà quả phụ nhiều thị phi, Thanh Thu tự nhận mình là quả phụ nhằm muốn thuận tiện khi làm ăn, nhưng không ngờ cũng không ít phiền phức. Nàng là người từ nơi khác đến, sau khi ở lại trấn này, đầu tiên mọi người chỉ quan sát, sau lại cảm thấy nữ tử này diện mạo cũng không tệ lại tốt tính, hoàn toàn có thể đón nhận nàng. Thậm chí còn coi nàng như người bản địa, nữ nhân mà, đương nhiên phải được gả về đây mới thật sự được coi là người ở đây.
Thường xuyên có bà mối tới tiểu viện, khen ngợi nhà trai lên tận trời, Thanh Thu chỉ yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại rót thêm trà cho đối phương, cuối cùng nàng mới nói, vì phu quân đã mất của mình, kiếp này không muốn tái giá nữa. Nhiều hơn nữa thì giữ người ta ở lại dùng cơm, tặng mấy miếng đậu phụ, nàng có đủ bản lĩnh để bịt miệng những bà mai lắm lời ấy. Dần dần những cuộc viếng thăm mai mối lại trở thành tới nhà nàng xin ăn, không còn nhắc gì đến việc làm mai cho nàng nữa.
Quả phụ tái giá thì cũng chỉ lấy được những nam tử mất vợ, trấn Vân Thủy nhỏ xíu như thế lấy đâu ra mà lắm người mất vợ được, nên người có thể phù hợp với Thanh Thu không n