Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1949 lượt.
?”.
Nhị Xảo che miệng cười đáp: “Mẹ muội già thì già chứ chưa hồ đồ, chính là muốn bà chủ Thanh Thu dạy tỷ tỷ của muội nấu món canh Ngọc Dung. Mẹ nói ngày mai tỷ tỷ xuất giá, ba ngày sau phải nấu cho nhà chồng để làm tròn bổn phận con dâu, nhất định phải có vài món tủ mới được. Còn nghe nói lão phu nhân nhà đó không thích canh ngọt, nghĩ đi nghĩ lại, thấy món canh Ngọc Dung của Thu chưởng quỹ vẫn thích hợp nhất”.
“Canh Ngọc Dung?” Thanh Thu cười khổ, có hôm nàng dùng đậu phụ non nấu một bát canh, hôm ấy có bà cụ đến nếm khen ngon, hỏi tên món ăn là gì, nàng nói đại một cái tên, không ngờ bà cụ lại nhớ thế.
“Thu chưởng quỹ, tay nghề của tỷ ở trấn Vân Thủy này ai chẳng biết, nhà muội không cần tỷ phải chân truyền[1'>, chỉ cần bảo qua loa là được.”
[1'> Truyền lại học thuật hoặc kỹ năng tinh túy của một người hay một phái nào đó.
Nhị[2'> Xảo tính tình thoải mái, trẻ con người lớn trong trấn đều quý cô bé. Thanh Thu mỉm cười, cô bé và tỷ tỷ Nhị[3'> Xảo của mình tính cách không giống nhau. Tỷ tỷ Nhị Xảo rất biết giữ thân phận, cảm thấy được gả vào nhà chồng ở Vân Châu quả thật không dễ, cho nên việc gì cũng hết sức thận trọng. Nàng ấy ghi nhớ mọi sở thích của kẻ trên người dưới trong nhà chồng, thận trọng thế này xuất giá còn thú vị gì nữa?
[2'> Nhị này là chỉ thứ tự, nhất nhị.
[3'> Còn nhị này có nghĩa là nhụy, nhị hoa.
Nhưng đấy là tân nương, sợ gả vào nhà người ta rồi, không được người ta yêu thương cũng là chuyện hết sức bình thường. Chỉ một món canh đậu phụ mà thôi, đối với Thanh Thu đấy là chuyện nhỏ, nhưng đối với Nhị Xảo thì lại là chuyện lớn, cũng phải, nàng nên đi một chuyến xem sao.
Nhà Nhị Xảo ở phía đông của trấn Vân Thủy, ngày mai có hỷ sự, nên trong nhà người ra người vào tấp nập. Thanh Thu nhìn thấy mà vô cùng ngưỡng mộ, cả đời này nàng đừng mong lấy ai nữa, với thân phận quả phụ, còn sống rất nhàn tản ở trấn Vân Thủy, gặp ai họ cũng chào một câu “Bà chủ Thu”, nàng chỉ còn biết an ủi bản thân thế là mãn nguyện rồi.
Thanh Thu coi đây là chuyện đáng vui, còn Nhị Xảo kia lại quá căng thẳng, nàng ấy không nhớ được các bước, xem ra càng để ý lại càng dễ xảy ra sai sót. Tới tận nửa đêm nhà họ Lưu mới cho nàng về, họ có ý cho người tiễn nhưng Thanh Thu từ chối. Tiểu trấn chỉ rộng có chừng này, đi vào bước là tới nhà, tối nay trăng sáng xem ra ngày mai xuất giá đúng là ngày tốt.
Men theo bờ sông, ánh trăng vằng vặc chiếu xuống mặt nước, Thanh Thu đột nhiên nhớ tới Lục Ỷ, nhớ cây đàn của nàng, hoặc giả không cần phải là Lục Ỷ thì chỉ cần một cây đàn là đủ, cả đời này nàng chỉ làm tốt được hai việc, một là chơi đàn, hai là nấu ăn. Ở đây ngày nào cũng làm đậu phụ, nhưng chơi đàn thì không được rồi.
Lúc sắp về đến nhà, Thanh Thu đột nhiên nhìn thấy một bóng người dưới tán cây, trong tiếng nước sông chảy lững lờ đột nhiên vang lên âm thanh: “Bà chủ Thu…”
Thanh Thu xém chút nữa thì vấp ngã, không lẽ là ma nước? Nàng vẫn nhát gan như thế, chỗ này cách cửa sau của phường đậu phụ không xa, đang định nhấc chân bỏ chạy thì nghe bóng người cao lớn đó run run lên tiếng: “Bà chủ Thu, đừng sợ, ta là Hồng Bắc Hiền”.
Thì ra là y? Thanh Thu đứng sát vào một bên tránh: “Hồng tiên sinh? Nửa đêm canh ba ngài đứng đây làm gì?”.
“Cô ra ngoài mãi không về, ta không yên tâm…” Hồng Bắc Hiền bước ra từ dưới bóng cây, trong lòng ôm một cây đàn. Thanh Thu không khách khí nhìn nó chằm chằm, đi lên vài bước rồi quay lại: “Hồng tiên sinh thích chơi đàn đến thế sao?”.
“Đâu có, đâu có, chỉ là sở thích.”
Nàng không nhịn được hỏi: “Ngài học mấy năm rồi?”.
Hồng Bắc Hiền bình tĩnh hơn, đáp: “Hồi nhỏ cha có đưa ta tới chỗ Ngũ Liễu tiên sinh học hai năm, cũng coi như được toại nguyện”.
Thời đó Ngũ Liễu tiên sinh thu nhận đệ tử rộng rãi, mỗi năm nhận vào không ít, nhìn tuổi của y chắc chẳng lớn hơn Thanh Thu là bao. Hai người mặc dù là đồng môn nhưng lại chưa từng gặp mặt, hơn nữa Hồng Bắc Hiền xem trọng việc thi cử công danh, học đàn chỉ là thú vui, biết chút ít là được, Thanh Thu đương nhiên không nghe nói tới y bao giờ.
“Vừa hay ta cũng biết chơi đàn, hôm nay trăng đẹp, để ta tấu một khúc, mong Hồng tiên sinh chỉ bảo thêm.”
Hồng Bắc Hiền rất vui mừng, y biết mà, con mắt nhìn người của y không sai, Thanh Thu còn biết chơi cả đàn. Hồng Bắc Hiền lập tức có cảm giác như gặp được tri âm[4'>, miệng lắp bắp nói: “Thì ra là Thanh Thu… bà chủ Thu cũng biết chơi đàn, hay quá hay quá, từ nay về sau chúng ta cùng trao đổi, những người biết chơi đàn hiểu đàn trong trấn này không nhiều, ta, ta thật sự rất vui”.
[4'> Tri âm: Bá Nha đánh đàn, khi chơi đến đoạn miêu tả núi cao, Chung Tử Kỳ ngồi bên cạnh nói: “Ôi núi cao như Thái Sơn”, khi Bá Nha đàn đến khúc miêu tả nước chảy, Tử Kỳ liền nói: “Ôi nước chảy cuồn cuộn như sông”. Sau khi Tử Kỳ chết, Bá Nha không đàn nữa, ông cho rằng không ai hiểu được tiếng đàn của mình bằng Tử Kỳ. Sau này chữ “tri âm” dùng để chỉ người hiểu được sở trường của mình.
Hồng Bắc Hiền đưa đàn cho Thanh Thu, rồi lại nói: “Chỗ này không bàn không ghế, chi bằng tới nhà ta… ý