Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.
một cây cổ cầm bằng gỗ Hông[2'>, sau khi lấy ra nàng không ngừng vuốt ve, tựa như rất lưu luyến.
[2'> Hay còn gọi là gỗ Paulownia.
Lòng đầy tâm sự, bất giác những ngón tay nàng khẽ chạm vào dây đàn, khiến nhưng nốt nhạc trong trẻo vang lên nhẹ nhàng xa xăm. Thời gian đầu khi mới vào vương phủ, nàng không mang theo nhiều đồ đạc, trong số đó có cây “Lục Ỷ”[3'> này, những lúc nhàn rỗi, nàng cũng rất ít khi mang ra chơi. Trong phủ chẳng mấy người biết nàng biết chơi đàn, nhưng chưa ngày nào nàng quên những kỹ nghệ đã được học.
[3'> Lục Ỷ: Tên một cây đàn cổ.
Trầm ngâm hồi lâu mới bừng tỉnh lại, trong lúc vô tình nàng đã gảy lại khúc nhạc Lộng Mymà Tuyết Chỉ đại gia chơi tối hôm đó. KhúcLộng My này ý chỉ tình cảm nam nữ vui vẻ nơi làng quê, khi tâm đầu ý hợp sẽ tấu lên những khúc nhạc tâm tình. Năm đó chính nàng cũng thường xuyên chơi khúc nhạc ấy, chỉ là trong sáu năm nay, nàng chưa từng chơi lại.
Tấu xong khúc nhạc, Thanh Thu mới cảm thấy mình đã gảy khúc Lộng My này quá thê lương, đột nhiên phát hiện ngoài cửa sổ có động, ai đó vỗ tay khen: “Hay, đàn hay, nhạc hay, người… hay”.
Giọng nói này nghe có chút quen quen, lại cao quý uy nghiêm, từ trong phòng nhìn ra không rõ lắm, chỉ cảm thấy dáng người đó khá cao, khi hắn xoay người đi vào phòng, nàng mới nhìn rõ thì ra là thế tử.
Hắn không biết nam nữ thụ thụ bất thân ư? Đêm hôm khuya khoắt xuất hiện ở đây, thực sự không được hợp lễ cho lắm.
Hiền Bình thế tử Vệ Minh đi thăm bạn về khuya, không đi đường chính mà lại trèo tường vào, vì nhớ tới sự thích thú của việc trèo tường vào nhà trong những lần đi chơi về muộn trước kia. Cửa sau lại khá gần với thiện phòng, hắn loáng thoáng nghe thấy có tiếng đàn, Vệ Minh nhớ mang máng rằng điệu nhạc này chính là khúc Lộng My mà Tuyết Chỉ đại gia đã gảy vào đêm đó. Nhưng nó lại không được vui vẻ như tiếng đàn của Tuyết Chỉ đại gia, ngược lại được tấu khá chậm và nặng trĩu, nhưng lại hay theo một cách khác.
Họ hàng thân quyến là nữ trong phủ không nhiều, biết đàn ngoài biểu mội Huống Linh Ngọc của hắn ra, thì chỉ có trù nương này thôi.
Vệ Minh vốn cho rằng nàng là một đầu bếp hay làm biếng, không ngờ Vệ quản gia nói Thanh Thu còn là quản gia trong phủ, lo việc ở thiện phòng nội phủ, giờ còn biết chơi đàn, đọc hiểu công thức những món ăn hoang đường mà hắn viết, xem ra nàng khá thú vị.
Nhất thời nổi hứng lần theo tiếng đàn tới bên ngoài phòng nàng. Côn trùng kêu râm ran trong đêm, dường như đang chế nhạo rằng hắn vẫn thật trẻ con. Cũng phải, đêm hôm thế này tới khuê phòng nữ tử, chẳng phải muốn làm việc mùi mẫn? Vệ Minh lắc đầu cười khẽ, hồi còn ở biên ải, đối mặt với cảnh đao kiếm tàn sát, hắn thường nghĩ sau khi hồi kinh phải thế nào, thế nào. Nhưng khi thật sự hồi kinh rồi, hắn lại cảm thấy cảnh phồn hoa vàng son trong thành Việt Đô cũng không thể giúp mình thư giãn. Vừa rồi ở Xuân Phong Đắc Ý lầu, nhìn đám bằng hữu quanh bàn, bất giác hắn cảm thấy bực bội khó chịu, lòng thấy chán ngán, không thoải mái bằng khi một mình đối mặt với vầng trăng lạnh lẽo ngoài biên ải.
Nơi ở của quản gia thiện phòng cũng tạm được, cách gian nhà dành cho nô bộc có vài khóm hoa, ánh đèn rọi qua rèm trúc, một bóng người ngồi trước cửa sổ, hắn vòng đến bên cạnh cửa sổ, núp ở đó nhìn vào trong.
Haizz! Tiếng đàn của nàng có chút kỳ lạ.
Trù nương này thật không đơn giản, hắn đã nhận ra cây đàn đó có tên là Lục Ỷ, là một cây cầm thượng cổ. Trăm năm trước có lời đồn đại rằng Lục Ỷ đã lưu lạc rơi vào tay chủ nhân của Thiên phủ ở Bắc Vu, nhưng chưa thấy xuất hiện lần nào, lúc này lại xuất hiện ở đây, không khỏi khiến Vệ Minh thấy nghi hoặc trong lòng. Lẽ nào nàng có quan hệ với Thiên phủ? Nghĩ tới việc hôm nay Tuyết Chỉ đại gia tới thăm quận vương phủ, lại còn gặp nàng, giữa họ thật sự chỉ có quan hệ như hắn đã điều tra, chỉ là đồng môn học nghệ? Tuyết Chỉ đại gia là vị hôn thê của chủ nhân Thiên phủ, nhưng Lục Ỷ lại không nằm trong tay nàng ta, mà thuộc về một trù nương của phủ này, thật khiến người ta khó hiểu.
Đợi nàng chầm chậm tấu xong khúc nhạc, Vệ Minh ra khỏi chỗ nấp tán thưởng. Hắn thấy sự hoảng loạn trong mắt nàng, lòng hắn thầm đắc ý, phải nhân cơ hội này điều tra cho rõ một phen.
Cho dù là quản gia của vương phủ, thì nơi ở của Thanh Thu cũng chỉ có một giường một tủ, một bàn trang điểm. Trong nhà chẳng còn người thân, trên người cũng không có đồ đạc gì quý giá, tiền lương hằng tháng nàng đều tiết kiệm để dành sau này dưỡng lão. Mỗi khi quay về phòng, nàng đều nhâm nhi chút trà lạnh ngồi ngẩn ngơ một lúc mới có thể ngủ được. Cũng may những việc lặt vặt có người giúp đỡ, cuộc sống của nàng không đến nỗi quá vất vả.
“Nô tỳ bái kiến thế tử.” Thanh Thu căn bản không muốn hành lễ, mượn cớ vết thương chưa lành cử động không tiện, nên chỉ hành lễ nửa vời.
Vệ Minh đi thẳng tới trước cây cổ cầm Lục Ỷ, giơ ta ra vuốt, quả nhiên là đàn quý, “Trường phái Xuân Thủy là trường phái xuất sắc nhất hiện nay, thứ mà họ theo đuổi chính là không màng thế sự, phong cách lãng đãng như mây. Tuyết Chỉ đại gia lại là anh