Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.
tài trong số đó, nổi danh nhờ tiếng đàn trong trẻo du dương. Sư phụ của nàng ta là Ngũ Liễu tiên sinh nổi tiếng ở Nam Vu ta, ra ngoài học hỏi mới mấy năm nay, danh tiếng đã vượt xa tiên sinh Ngũ Liễu”.
Đây là những lời không đầu không cuối, Thanh Thu biết cuộc chuyện trò của nàng và Tuyết Chỉ đại gia hôm nay khiến vị thế tử này trong lòng có nhiều thắc mắc, đành thận trọng dè dặt, vờ cười đáp, “Thanh Thu được thụ giáo rồi”.
Dường như đoán nàng sẽ vờ ngốc, Vệ Minh khẽ mỉm cười, “Ai cũng biết, hôm nay Tuyết Chỉ đại gia đến vương phủ với danh nghĩa là tới thăm người bị thương, trong Đông đường hai người nói chuyện khá lâu, nhưng không biết đã nói những gì?”.
Thế tử tối nay mò tới phòng nàng, hỏi những câu nực cười giống y của bọn Hàm Yên, Ngưng Vũ, chắc hẳn trong lòng ngưỡng mộ người đẹp, nhưng cầu chẳng được ước chẳng thấy, mới nửa đêm đến đây bức cung?
“Chuyện này, nô tỳ vô cùng ngưỡng mộ Tuyết Chỉ cô nương…”
Ngưỡng mộ nàng ta cái gì? Thanh Thu nhất thời cuống quýt, nói năng lộn xộn, rõ ràng định nói rằng nếu thế tử ngưỡng mộ Tuyết Chỉ, nếu có cơ hội nàng nhất định nói tốt cho vị thế tử này trước mặt nàng ta. Chỉ có điều lời vừa thốt ra, bỗng lại thành ý khác, bản thân nàng vốn là một nữ tử, nhưng lại đi ngưỡng mộ một người con gái khác? Nàng phải nói những gì đây?
Vệ Minh phì cười, “Ngươi ngưỡng mộ nàng ta?”.
Vẫn thường nghe mọi người khen Hiền Bình quận vương thế tử rất anh tuấn, tối nay coi như Thanh Thu cũng được nhìn đã mắt. Khuôn mặt hắn phảng phất ý cười, chẳng giống bộ mặt lạnh lùng đanh thép khi thích khách đột nhập vào phủ tối hôm đó. Vừa rồi Vệ Minh bật cười, nếp nhăn nơi khóe miệng càng thêm sâu, khiến Thanh Thu đứng cùng hắn dưới ánh đèn mà trái tim bất giác như đập nhanh hơn.
Phát hiện ra sự bất thường của mình, Thanh Thu vội vàng giải thích, “Tuyết Chỉ đại gia đó cũng đã hơn hai mươi tuổi rồi vẫn chưa xuất giá, việc này, nàng ấy và nô tỳ khá giống nhau. Nhưng nàng ấy thật sự là tấm gương cho đám nữ tử phàm tục như nô tỳ đáng học hỏi”.
Nàng có chút bối rối, bắt đầu thuận miệng bịa tiếp: “Nô tỳ ngưỡng mộ nàng ấy là vì cùng đã qua hai mươi, Tuyết Chỉ đại gia lại có thể tự do tự tại ngao du thiên hạ, còn Thanh Thu bị người đời chê cười, thật đáng hổ thẹn, hổ thẹn”.
Nói xong định cúi đầu bày ra bộ dạng hổ thẹn khi đối mặt với người khác, nào ngờ vết thương nơi cổ không cho phép Thanh Thu làm thế, đau tới mức khiến nàng rùng cả mình.
Vệ Minh vội vàng hỏi: “À, ta nghe nói gần đây trong phủ cũng có mấy người định làm mai cho quản gia Thanh Thu, sao ngươi đều từ chối? Có phải muốn giống như Tuyết Chỉ đại gia, tìm được một nam tử mạnh mẽ như chủ nhân Thiên phủ mới chịu gả đi?”.
Chủ nhân Thiên phủ mặt mũi thế nào, mạnh mẽ hay không nàng đâu có biết, nhưng hắn nói thế có phải là coi thường nàng không? Ám chỉ nàng muốn so bì với Tuyết Chỉ đại gia, không biết tốt xấu? Nàng tự coi thường mình thì được, nhưng không cho phép người khác coi thường nàng, chẳng nghĩ ngơi nhiều Thanh Thu buột miệng đáp: “Nô tỳ đương nhiên không thể so sánh được với Tuyết Chỉ đại gia, đời này chỉ mong tìm được một người như thế tử là đủ rồi…”.
Lời còn chưa nói hết bỗng thấy không ổn, nàng quả nhiên là định đấu khẩu với hắn, nhưng hoàn toàn không nghĩ ra rằng, mình vừa nói Vệ Minh không bằng chủ nhân của Thiên phủ, lại còn ghép đôi nàng với hắn. Nếu tiếp theo đây hắn nói một trù nương bé nhỏ còn muốn sánh đôi cùng thế tử… nàng chẳng còn chỗ nào để mà chui, trong lòng vô cùng xấu hổ, hai má đỏ ửng đợi thế tử lên tiếng.
Thấy hai má nàng ửng hồng, Vệ Minh không tức giận, chỉ điềm đạm đáp: “Ta biết ngươi có quen Tuyết Chỉ đại gia, cũng nhận ra cây đàn này tên Lục Ỷ. Phải biết nó vốn là vật cũ của Thiên phủ, không ngờ lại ở trong tay ngươi, vì vậy mới định hỏi, giữa ngươi và Thiên phủ có quan hệ gì?”.
Thì ra thế tử đã sớm biết nàng và Tuyết Chỉ là cố nhân, cũng phải, trước kia họ từng sống cùng nhau ở thành Việt Đô, mặc dù đã lâu không gặp lại, nhưng chỉ cần nghe ngóng hỏi han là dễ dàng biết được. Hắn vòng vo mãi mới hỏi vào trọng điểm, e rằng đây chính là điều hắn thật sự muốn biết.
“Nói bậy, cây đàn này là… của một người bạn cũ tặng nô tỳ, sao có quan hệ gì với Thiên phủ được?”
Vệ Minh dùng ngón tay nhấc một sợi dây đàn lên, kéo căng hết mức rồi đột ngột buông tay, cất giọng hỏi lẫn trong âm thanh du dương: “Người bạn cũ đó của ngươi thật hào phóng, không biết hiện nay đang ở đâu?”.
Thanh Thu cúi đầu cụp mắt, che giấu tâm tư ẩn trong đó, giọng nói có phần bình thản: “Chàng đã chết ở biên ải, vì nước hy sinh rồi”.
Vệ Minh lập tức nhớ tới vị hôn phu của nàng đã chết trận, lẽ nào cây cổ cầm này của nhà người đó?
“Nói vậy thì, đúng là nhân sĩ trung liệt.” Bị lời nói của nàng làm cho thay đổi suy nghĩ, hắn bỗng nhớ đến những ngày ngoài biên ải của mình, “Nói thật, ngươi không giống một trù nương, Thanh Thu, ừm, ngay cả cái tên cũng không giống”.
Cái tên này cũng giống như Hàm Yên, Ngưng Vũ, chẳng có bất kỳ sự khác thường nào.
Thanh Thu đột nhiên nghĩ ra, hiện giờ hai nước đa