Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.
ng đàm phán, mấy hôm trước một đao trên cổ nàng có liên quan tới Thiên phủ ở Bắc Vu, Tuyết Chỉ, Lục Ỷ, nàng bỗng sực hiểu: “Thế tử hỏi nhiều như vậy, phải chăng đang nghi ngờ nô tỳ?”.
Rồi nàng liền giận dữ nói tiếp: “Thế tử nghĩ nhiều quá rồi, nô tỳ chưa từng ra khỏi Việt Đô nửa bước. Thiên phủ là gì, càng chưa từng nghe tới, cây đàn này chẳng qua chỉ là lễ vật đính hôn mà đối phương tặng cho Thanh Thu ngày trước thôi”.
Từ nhỏ nàng đã học đàn, khi Cao gia tới cầu hôn, cây đàn này lẫn trong đống lễ vật, khi đó nàng chưa biết đây là thứ quý giá, chỉ chung tình với cây Lục Ỷ này. Tiểu tử họ Cao thường cười trêu nàng rằng nàng chịu lấy y chỉ vì một cây đàn. Lúc đó nàng mới bao nhiêu tuổi, mười một hay mười hai?
Bây giờ vì cây đàn này, mà nàng gặp phải phiền phức, thật sự không đáng.
Vệ Minh chau mày, đương nhiên hắn sẽ cho người đi điều tra, xem xem việc này có thật hay không, nhưng trong lòng lại đã tin lời nàng nói. Phớt lờ ánh mắt giận dữ của nàng, hắn đi một vòng quanh căn phòng nhỏ. Góc tường chất rất nhiều đồ, ngoài đồ bổ thì còn có một ít đồ chơi, xem ra nữ tử này khá may mắn, nghe mọi người kể, thời gian gần đây này nào nàng cũng có người tới thăm, đến Khổng hàn lâm cũng cho người mang quà tới.
Trong phòng phảng phất có mùi thuốc, Vệ Minh nhớ đến vết thương trên cổ nàng, bèn lấy từ trong người ra một thứ, đưa cho nàng: “Ta nghe nói vết thương của ngươi hồi phục rất chậm, đây là lọ cao Vân Hoa, rất tốt trong việc trị thương do đao, ngươi cầm lấy dùng đi”.
Thanh Thu vội vàng đón lấy. Nói đùa chắc, chuyện nào ra chuyện ấy, đồ thế tử cho, chắc chắn là thứ tốt nhất. Nàng là Thanh Thu chứ không phải Thanh Cao, việc gì phải giả vờ ngượng ngùng hay đưa đẩy từ chối, vết thương này ngày nào cũng khiến nàng cực kỳ khó chịu, mùa hè lại càng khổ tâm, vì không thể tắm rửa, bứt rứt vô cùng.
“Ngươi yên tâm dưỡng thương, phụ vương mấy lần có nhắc tới các món ăn do ngươi làm, nói rằng những món ấy rất mới mẻ. Đầu bếp ở phủ mới của ta còn chưa tìm được, quản gia Thanh Thu có muốn theo ta tới đó không?” Vệ Minh càng nói càng cảm thấy mình sáng suốt, mặc kệ nàng có cổ quái hay không, cứ bố trí nàng ở bên cạnh cũng là một cách giám sát không tệ.
Thanh Thu lại không nghĩ thế, nàng chẳng muốn thay đổi, thế tử nói vậy, rõ ràng muốn làm khó nàng. Còn chưa đợi nàng phản đối, người ấy đã khẽ cười rồi trèo ra ngoài cửa sổ, chỉ để lại một câu: “Ngươi cứ nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời ta”.
Nàng chịu đi mới lạ! Sao hắn không nghe ngóng xem, có kẻ nào lại không muốn làm quản gia trong vương phủ, chạy đi làm a hoàn cơm bưng nước rót cho thế tử? Xem ra không thể làm công việc này được nữa rồi, bị thương mà còn bị người ta nghi ngờ, cuối cùng cũng bị giáng chức, có lẽ ngày nàng rời vương phủ mở phường đậu phụ chẳng còn xa nữa.
Tự Chui Vào Rọ
“Tỷ muốn ăn bánh đậu không?”
“Không muốn.”
“Tỷ muốn ăn kẹo Đường nhân[1'> không?”
[1'> Đồ chơi làm bằng đường, dùng đường loãng đổ thành hình người, chim thú, có thể chơi hoặc ăn.
“Thế là lúc nào?”
Thanh Thu và tiểu tiểu thư nói qua nói lại, thương lượng mãi, cuối cùng hứa hẹn bao giờ vết thương khỏi sẽ nấu năm bát canh chua ngọt, làm sáu miếng bánh mật ong, một bánh bao tai thỏ, ngoài ra còn phải đưa cô bé ra ngoài dạo phố mới coi như đổi lại được yên ổn. Tiểu cô nương thỏa mãn nắm tay a hoàn rời đi, để lại một mình Thanh Thu tiếp tục ngồi tựa đầu giường ngẩn ngơ.
Nàng không biết nên từ chối “ý tốt” của hai vị phu nhân thế nào, trong lòng đầy phiền muộn. Người ở thiện phòng thích nhất là mang tin tức đi trao đổi. Chẳng mấy ngày họ đã biết việc hai vị phu nhân đang tìm tướng công cho Thanh Thu, quận vương phủ vốn rất bình lặng, thoáng chốc đã dậy sóng. Trong phủ Thanh Thu vẫn luôn được mọi người quý mến. Ý muốn làm quản gia của mấy người trước kia bị lão quản gia gạt phăng bỗng nổi lên, lần lượt tìm cách gặp được quận vương phi hoặc nhị phu nhân.
Lão quản gia thở hồng hộc chạy tới tìm nàng: “Thanh Thu, hôm qua vương phi lại tìm cháu phải không?”.
Nàng vội rót chén trà cho quản gia: “Vệ thúc lo gì chứ, cháu có chạy mất đâu”.
“Là ta lo cho cháu, cháu định trả lời vương phi thế nào? Không thể nói thẳng là không muốn lấy chồng được, đúng không?”
Nhớ đến những lời đồn đại trong phủ, nàng như cười như không ngồi xuống, đáp: “Sai, ai nói cháu không muốn lấy chồng, chẳng phải từ lâu cháu đã muốn được gả vào nhà thúc, thúc quên rồi sao?”.
“Nói năng linh tinh, để dì Lưu Hoa của cháu nghe thấy, không chừng vặt sạch râu ta đấy.” Lão quản gia không có con, hai vợ chồng nương tựa lẫn nhau, bình sinh sợ nhất bị vợ vặt râu. Ông đưa tay lên sờ mặt lòng sợ hãi, “Chỉ là hỏi thôi mà, cháu muốn hại chết ta? Thật uổng công ta tận tâm tận lực nói giúp cháu”.
“Nói giúp? Thúc càng nói thì quận vương phi càng muốn tìm cách tống cổ cháu đi, ban trưa vương phi còn cho người tới thông báo rằng, ngày kia phải đến phủ thừa tướng, chỉ đích danh cháu đi cùng bà ấy.”
“Sao lại muốn cháu đi cùng?