XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.

người ta vui mừng không kịp, đấy chính là phong thưởng cho vị thê tử mới cưới của thế tử. Theo lý mà nói thì cô gái may mắn ấy khi vào kiến giá hoàng thượng, rất vừa mắt người, nên liền được phong làm thế tử phi, còn đứa bé chưa ra đời sẽ là người kế tục tước vị của thế tử.
Thế tử phi! Cho dù hồi đó tiểu thư họ Khang có được gả cho Vệ Minh, nếu chưa được hoàng thượng phong thưởng thì cũng không thể gọi là thế tử phi. Chỉ có những gia đình liên hôn với vương phủ, cũng là vương phủ có tước vị, thì khi gả con gái cho Vệ Minh mới được gọi là thế tử phi.
Hôn sự của Vệ Minh luôn được mọi người chú ý, giờ hắn trở về không còn là người độc thân nữa, lại sắp có con rồi, khiến đám thiếu nữ trong kinh thành tan nát trái tim, lệ rơi ướt khăn tay.
Tình hình này tốt hơn nhiều so với viễn cảnh Thanh Thu vẽ ra trên đường đi. Còn về việc sắc phong, yến tiệc, những việc đó chẳng thể làm khó nàng, tránh được sẽ tránh, dù sao thì bây giờ cũng chẳng ai dám ép nàng nửa.
Vệ quản gia vì chuyện này mà kích động nước mắt ròng ròng, hiện giờ ông đang làm quản gia ở phủ thế tử. Sớm biết chuyện hôm nay thế tử và Thanh Thu sẽ hồi kinh, lại nghe nói hai người đã tự ý thành thân ở bên ngoài, ông sợ Thanh Thu sẽ không qua được cửa của phủ quận vương, không ngờ trong nháy mắt, nàng lại biến thành thế tử phi.
Khi thế tử và Thanh Thu từ phủ quận vương quay về, nhìn thấy thế tử thương yêu Thanh Thu, chỉ thiếu nước nâng niu trên tay nữa thôi, Vệ quản gia liên tục lấy tay áo lau nước mắt, cảm động vô cùng. Thanh Thu chẳng khác gì con gái ông, giờ lại thành thế tử phi, bà vợ già của ông nếu biết được, e là sẽ khóc mãi không ngừng.
Không khí oi bức của mùa hè dần dần qua đi, tiết trời trở nên mát mẻ hơn, Thanh Thu cũng ngày một nặng nề. Họ hàng thân thích xa gần ba năm nàng không liên hệ giờ lại tìm tới tận nơi, tiếp cận lấy lòng thế tử phi sắp tới ngày lâm bồn, nhưng bị Vệ Minh lấy cớ nói rằng Thanh Thu không khỏe để thoái thác, chỉ cho Tô Diệu vào phủ thăm hỏi.
Đối với những người họ hàng tìm đến ấy, Thanh Thu cũng không còn oán trách họ nữa. Trước kia nàng không mang bộ dạng đáng thương của đứa trẻ mồ côi tới tìm họ nhờ vả, nếu như nàng không vào phủ quận vương làm, thì sớm muộn gì nàng cũng sẽ tìm đến nhà một người họ hàng xa để nương tựa, mong người ta cứu tế. Chỉ là nàng không muốn tiếp cận họ, nàng ngại phải làm thế.
Tô Diệu đã chính thức thành thân với Khổng Lương Niên. Vốn thừa tướng cũng không đồng ý cho môn đệ của mình lấy một quả phụ, dựa vào điều kiện của Khổng Lương Niên, y xứng với một thiên kim tiểu thư hơn, nhưng Khổng Lương Niên muốn hôn sự này nên thừa tướng cũng đành thuận theo y. Sau khi thành thân với Tô Diệu, Khổng Lương Niên đối xử với Họa My như con gái ruột, mặc dù không được đến Bắc Vu, nhưng y cũng chẳng coi trọng công danh lợi lộc, một nhà ba người sống rất vui vẻ.
Thanh Thu mặc dù cơ thể nặng nề nên được miễn bỏ rất nhiều lễ tiết, nhưng quận vương phi vẫn chưa tha cho nàng. Bà thường xuyên đến phủ thế tử để uốn nắn hành động cũng như lời nói của nàng, chỉ cảm thấy Thanh Thu từ đầu tới chân chẳng có chỗ nào phù hợp với tiêu chuẩn của một quý phu nhân, phải cải tổ lại hết. Y phục bà đưa tới đều là loại váy dài ống tay rộng, thêu chỉ vàng, nhưng Thanh Thu không mặc được, bụng nàng ngày một to. Quần áo mới may không kịp, huống hồ cách ăn vận của các quý phu nhân lại không hợp với nàng.
Quận vương phi vô cùng đau đầu, việc đầu tiên bà quay về phủ quận vương là gọi Hồng Ngọc tới bóp đầu cho mình, rồi lẩm bẩm cả nửa ngày: “Cả ngày chỉ biết ăn ăn và ăn, lẽ nào cô ta không sợ đi không nổi ư?”
Hồng Ngọc cười đáp: “Thế tử phi ăn đưọc là chuyện tốt, sau này sinh con ra sẽ khỏe mạnh”.
“Hồi ta như nó đâu có ăn nhiều vậy, Minh nhi vẫn khỏe mạnh thông minh, ta sợ nó béo quá không dám ra ngoài gặp người khác. Đến lúc ấy tiệc đầy tháng đứa bé, xem cô ta tiếp đón khách khứa thế nào!”
Thanh Thu đâu nghĩ xa xôi như thế nàng đang tận hưởng tất cả những món ngon mà mình có thể nghĩ ra. Có Thụy Phương ở đây, không lo không có người nấu cho nàng, thỉnh thoảng Huống Linh Ngọc cũng qua đàn cho nàng nghe mấy khúc. Lần nào nàng ta cũng nói Thanh Thu béo quá rồi, lấy gương mà soi, hình như bụng nàng to quá, toàn thịt là thịt, cũng định tiết chế nhưng khi đói thì không nghĩ được gì nữa.
“Trên đời này không có thứ gì là không thể ăn được. Cháu cần ghi nhớ lúc nấu phải điều chỉnh được ngọn lửa, nêm nếm gia vị vừa phải, như thế món ăn làm ra mới ngon. Nếu không bảo cháu làm cá, tay gấu đuôi hươu môi tinh tinh, cháu nấu cho nó đen xì thì ai đám động vào.”
“Vâng, cháu nhớ rồi. Bà chủ Thu… dì Thu, hôm qua món bánh ngọt cháu làm có ngon không?”
“Thụy Phương của chúng ta giỏi lắm, nhỏ thế này mà đã biết làm điểm tâm rồi, hơn nữa còn rất ngon, tiểu quận chúa ở phủ quận vương thích lắm. Có điều Thụy Phương, cháu định học tiếp thật ư? Các tiểu thư trong thành Việt Đô không thích làm mấy việc này đâu, nào nào, dì Thu sẽ kêu người dạy cháu thêu thùa may vá, học những thứ ấy mới đúng, bao giờ rãnh rỗi thì xuống bế