Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1922 lượt.
ng khỏe, dịch vị dạ dày trào lên họng, nhưng nàng cố gắng chịu đựng. Có tin đồn nàng ta bị thương ở tay, nhưng không ngờ là tay phải bị chặt đứt.
“Thế này là…” Thanh Thu kinh ngạc nhìn Tuyết Chỉ, không biết tại sao lại thành như vậy.
Tuyết Chỉ bình tĩnh kéo tay áo xuống: “Tạo hóa trêu ngươi, cũng là báo ứng của ta”.
“Bởi vì ta đã dùng bàn tay này làm một chuyện có lỗi với Bình ca ca.” Khuôn mặt Tuyết Chỉ đột nhiên thoáng ửng hồng một cách không bình thường, ánh mắt để lộ sự điên cuồng, nhìn bàn tay bất lực của mình, khó chịu nói: “Bình ca ca không chịu tha thứ cho ta, ta đành phế nó đi”.
Thanh Thu nhìn Tuyết Chỉ với ánh mắt như không tin được, đối với một người yêu đàn thì đôi tay là thứ quý giá nhất, vậy mà nàng ta lại nhẫn tâm chặt đứt nó, sao có thể tàn nhẫn đến thế?
“Có muốn biết ta đã làm chuyện gì không?”
Thanh Thu lập tức lắc đầu, nàng không tò mò như thế.
Nhưng Tuyết Chỉ chẳng để ý tới việc nàng từ chối, tự lẩm bẩm nói tiếp: “Ta dùng bàn tay này, đích thân truyền bức mật thư được gửi cho Bình ca ca ra ngoài. Vị thế tử của tỷ cũng thật thủ đoạn, đã lần theo đầu mối đó tra xét được tất cả, tìm ra các điểm liên lạc ở ngoại thành của Thiên phủ… Ta vốn tưởng lần này mình chết chắc, không ngờ không chết, mà chỉ mất một bàn tay”.
Thế là trong thành có tin đồn Tuyết chỉ đại gia bị thương ở tay, không bao giờ có thể chơi đàn nữa.
Ninh Tư Bình không để nàng ta chết, bức thư đó là do một kẻ có dã tâm đưa vào tay Tuyết Chỉ, làm cho nàng ta nghĩ rằng, chỉ có làm như thế, Ninh tông chủ mới an phận ở lại Thiên phủ, không còn ngày ngày tìm cách về Nam Vu nữa. Dù nàng ta không truyền ra ngoài, thì cũng sẽ có người để lộ tin tức này.
Sau khi sự việc xảy ra, Tuyết Chỉ bị hạ độc, Ninh Tư Bình điên cuồng muốn cứu mạng nàng ta, nhưng việc chặt đứt bàn tay đó đã khiến chất độc phát tác nhanh hơn, dù thần tiên hiển linh cũng khó cứu, cuộc sống của nàng ta chỉ còn tính bằng ngày.
Sau này, thì Tuyết Chỉ đã hiểu rõ nguyên nhân, không phải y không giết, mà là không thèm giết. Trong mắt Ninh Tư Bình, nàng ta vốn chẳng là gì cả, chỉ có một tác dụng… theo y về Bắc Vu, cử hành hôn lễ long trọng mà bao người ghen tỵ, gả cho chủ nhân Thiên phủ, làm chủ mẫu trên danh nghĩa của Thiên phủ.
Thanh Thu không sao tưởng tượng được người vẫn đang sống sờ sờ trước mặt nàng đây, không lâu sau nữa sẽ chết. Nàng nuốt nước bọt một cách khó khăn, rồi hỏi: “Thật sự không còn cách nào ư, ý ta muốn nói tới…”.
“Cũng là độc, nhưng ta không may mắn như thế tử…” Đột nhiên Tuyết Chỉ chuyển đề tài, nhìn bụng nàng nói: “Nếu khi ấy, tỷ và Bình ca ca thành thân thì có lẽ ta đã thành di nương[1'>của đứa bé này rồi”.
[1'> Di nương: Dì
Lúi này Tuyết Chỉ nhắc lại chuyện xưa, đúng là có vài phần nực cười. Nếu trên thế gian này không có Ninh Tư Bình, chỉ có Cao Hoằng Bình, Thanh Thu được gả vào nhà họ Cao làm thiếu phu nhân một cách thuận lợi, sinh con ra đương nhiên đứa bé sẽ gọi Tuyết Chỉ là di nương. Mọi người vui vẻ sống những ngày bình yên và ý nghĩa… Thanh Thu bi thương nghĩ.
“Từ trước tới nay, ta luôn hận tỷ, nếu không có tỷ, Bình ca ca nhất định sẽ thích ta, sẽ không giống bây giờ, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn ta một cái. Giờ ta mới hiểu, cho dù không có tỷ thì trong mắt Bình ca ca cũng không bao giờ có ta. Giống như mấy năm trước khi ở bên huynh ấy, ta từng cho rằng trải qua bao khó khăn vất vả, dù trong lòng huynh ấy có tỷ, nhưng cuối cùng sẽ bị hình ảnh của ta xóa nhòa, ai ngờ càng không được gặp tỷ huynh ấy lại càng nhớ nhung. Giờ ta sắp phải đi rồi, đến một nơi mà huynh ấy cũng không thấy được, có lẽ như thế Bình ca ca thỉnh thoảng sẽ nhớ tới ta, tỷ nói xem có đúng không?”
Đúng hay không giờ không còn là chuyện của nàng nữa, Thanh Thu chẳng thấy Tuyết Chỉ có gì sai, nàng chưa từng giận Tuyết Chỉ, khi ấy cho dù không có Tuyết Chỉ thì Ninh Tư Bình cũng vẫn bỏ đi. Nàng vẫn bị người ta chỉ trỏ, và sống cô độc từ đấy tới nay, tuổi thanh xuân của nàng cũng vẫn bị chà đạp như thế, chẳng có gì thay đổi. Còn việc họ trùng phùng ra sao, trải qua những khó khăn thế nào, nàng không có hứng thú muốn biết.
Thanh Thu có chút ngẩn ngơ, thậm chí không để ý thấy cơ thể Tuyết Chỉ loạng choạng như sắp ngã, khi nàng định thần lại, Tuyết Chỉ đã ngồi ở ghế. Vào giây phút cuối cùng một bóng người vụt lao vào, đấy là Cung Hải, hắn ôm chặt cơ thể Tuyết Chỉ: “Phu nhân!”.
Chất độc trong người Tuyết Chỉ vốn không phát tác nhanh như vậy, chỉ là nàng ta không còn muốn sống nữa. Dòng máu đen liên tục rỉ ra từ miệng, loang khắp tấm mạng che mặt, Tuyết Chỉ dựa vào lòng Cung Hải, hấp hối. Việc này kinh động đến hai nam nhân đang đàm phán phía sau, khi Ninh Tư Bình tới nơi, chỉ thấy Cung Hải đang ôm Tuyết Chỉ trong lòng, còn vị trí Thanh Thu đang ngồi bị vây chặt, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Ninh Tư Bình nhẹ nhàng bay vào trong phòng, giơ tay gạt đám thị vệ đang đứng bảo vệ trước mặt Thanh Thu ra, nói: “Thu Thu, nàng không sao chứ?”.
Thanh Thu không sao, sắc mặt chỉ nhợt nhạt hơn bình thường một chút, vừa rồi khi Tuyết Chỉ