Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1917 lượt.

p làm chơi thôi. Cháu đừng giống dì, làm một đầu bếp khiến người khác coi thường.”
Thanh Thu dùng giọng điệu nhẹ nhàng để dụ dỗ Thụy Phương, nàng không muốn nó quá say mê việc nấu nướng, dù sao nó cũng còn nhỏ, phải chơi nhiều học nhiều mới đúng.
“Dì Thu, tại sao làm đầu bếp người ta lại coi thường, vừa có cơm ăn vừa kiếm được tiền, hơn nữa cháu vốn có phải tiểu thư gì đâu.”
“Nói thế cũng không sai, nhưng… tóm lại bao giờ lớn cháu sẽ hiểu.” Chủ yếu là cha của Thụy Phương cũng đã đến Việt Đô, dưới sự giúp đỡ của Vệ Minh, ông bắt đầu có công việc buôn bán riêng, nhìn tình hình này chỉ tầm sang năm là sẽ đón anh em họ về, tiếp tục làm thiếu gia tiểu thư thôi.
Thụy Phương nói như bà cụ non: “Dì Thu, năm nay cháu chín tuổi rồi”.
Thanh Thu đang cười vui vẻ, đột nhiên “ai nha” một tiếng, quận vương phi thót tim, suýt nữa thì kêu ré lên. Thụy Phương hỏi: “Có phải em bé trong bụng, lại đạp dì không?”.
Bên trong vọng ra tiếng bụng sôi ùng ục, Thụy Phương nói tiếp: “Nhất định là dì nói chuyện với cháu lâu quá nên khát rồi, em bé đòi uống nước”.
“Nó nhỏ như thế thì hiểu gì? Thụy Phương, cháu còn bé mà đã biết quan tâm người khác, nếu ta sinh được một đứa con gái thì tốt, nhất định nó sẽ hiểu biết ngoan ngoãn như cháu.”
“Nhưng quận vương phi luôn nói đó là một bé trai, sau này sẽ kế thừa tước vị, làm rạng rỡ tổ tông.”
Giọng Thanh Thu có chút không vui: “Ta lại chỉ muốn sinh một đứa con gái”.
Quận vương phi nghe xong thì nổi nóng, phải cố gắng kiềm chế lắm mới không lao vào.
Kế thừa tước vị? Thanh Thu đâu dám nghĩ như thế, quận vương phi đến giờ vẫn chưa chính thức chấp nhận nàng, bản thân lại không thể từ chối không gặp, sau này chưa biết chừng xảy ra chuyện gì cũng nên. Thời gian đầu khi hồi kinh, bộ dạng nén giận của quận vương phi Thanh Thu còn nhớ rất rõ, nhưng vì nàng đang bụng mang dạ chửa nên tạm thời không phát ra mà thôi.
Vì vậy khi nghe những lời của Thụy Phương, nàng chỉ còn biết thở dài, rồi lại vỗ vào lưng, thật không ngờ nữ tử mang thai lại khó chịu thế này.
Nàng nhắc lại lần nữa: “Con ở trong bụng ta, nhất định nghe lời ta thì là con gái!”.
“Ừm hừ.” Có tiếng vang lên ở bên ngoài, vừa nghe Thanh Thu đã nhận ra đây là quận vương phi không vui. Nàng thất kinh nhảy khỏi giường, xém chút nữa thì ngã, vội vàng hành lễ: “Bái kiến vương phi”.
“Cô giờ nặng nề, đừng hành lễ nữa, ngồi đi.” Bà khoát tay, Thụy Phương vội lui ra, tiểu nha đầu rất biết ý, thấy quận vương phi đến đây liền tự biết mình không còn việc gì làm nữa.
“Thanh Thu không dám.”
“Cô không dám? Vậy tại sao ta lại nghe thấy cô nói muốn sinh một đứa con gái nhỉ? Đừng nói những lời xúi quẩy đó, coi như không phải vì bọn ta, cũng phải nghĩ cho bản thân mình chứ!” Quận vương phi không kìm được những lời oán thán: “Thật không biết tại sao Minh nhi khăng khăng cứ phải lấy cô…”.
Thật không biết tại sao Minh nhi nhất định cứ phải lấy cô! Quận vương phi lấy câu đấy làm mở đầu, ngay sau đó là một loạt những lời giáo huấn, đều nhắc nhở nàng phải biết giữ bổn phận, làm tốt vai trò thế tử phi.
Thanh Thu cúi đầu im lặng, tình cảnh này cứ cách mấy hôm lại diễn ra một lần, quận vương phi thỉnh thoảng tới phủ thế tử thăm nàng, nói là quan tâm, nhưng không khác gì hành hạ. Có điều thường xuyên bị Vệ Minh “vô tình” xuất hiện cắt ngang, chỉ cần hắn xuất hiện, quận vương phi không thể nói tiếp được nữa.
Dù gì thì nàng cũng là thế tử phi được hoàng thượng phong tặng, không cần phải chịu ấm ức, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng, hy vọng lần này quận vương phi sẽ nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện của mình.
Quận vương phi không nhận ra sắc mặc có vẻ không ổn của nàng, lại bắt đầu trình tự hằng ngày của mình. Đầu tiên là hỏi mấy hôm nay nàng làm gì, sau đó bắt đầu chỉ trích, nói thế nào mới thích hợp, làm thế nào mới trở nên xuất chúng, chỉ hy vọng sau này Thanh Thu có thể xứng đáng với thân phận tôn quý của một thế tử phi.
Quận vương phi nói rất say sưa, chỉ có Hồng Ngọc phát hiện ra sắc mặt Thanh Thu càng lúc nàng nhợt nhạt, mấy lần ra hiệu nhưng bà đều không nhận thấy.
“… Cô phải nhớ, trước mặt người khác tuyệt đối không được để lộ ra suy nghĩ thật của mình. Dù là tức giận tới đâu, cũng phải dùng lý trí để duy trì phong độ, nếu để thất sủng…”
Thanh Thu không nhớ tại sao từ chuyện sinh con lại nói tới chuyện thất sủng, nên ngẩn ngơ tiếp lời bà: “Thất sủng?”.
Quận vương phi nhớ tới cuộc tranh luận sinh trai hay gái với nàng vừa rồi, điểm đạm đáp: “Nếu cô cứ muốn sinh con gái, thì đương nhiên sẽ có ngày bị thất sủng. Việc không thể sinh cho phu quân một đứa con trai để kế thừa hương hỏa, thì phải có đức hạnh một chút, đón thiếp thất vào phủ, rất nhiều người muốn sinh con trai cho Minh nhi”.
Thanh Thu nghe xong không chỉ đau lòng mà toàn thân cũng thấy đau nhức, trong cái giá rét tháng Mười hai mà nàng đau tới mức vã mồ hôi. Nàng nói muốn sinh con gái, chẳng qua là muốn chống đối quận vương phi, ai biết nàng sẽ sinh trai hay gái. Cũng có thể nàng luôn nhấn mạnh muốn sinh một cô con gái là vì trong