Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.
ỗ người khác, nước mắt rưng rưng ngồi bên. Nhị phu nhân cũng đến, nhưng không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng từ xa, sợ chuyện này sau cũng sẽ liên luỵ tới bản thân.
Quận vương phi hỏi nguyên nhân, đại phụ vuốt râu đáp, “Nhìn tình hình của quận vương, tỳ hư, tiêu chảy liên tục, bụng đau từng cơn, có lẽ do ăn uống không để ý, hoặc hôm nay đã ăn thứ gì đó quá lạnh dẫn đến triệu chứng này”.
Quận vương phi gọi nhị phu nhân lại, giọng đầy căm hận: “Quận vương tối nay dùng cơm ở chỗ ngươi, ăn gì trong lòng ngươi rất rõ, mau nói ra đi!”.
Quận vương ăn rất ngon miệng, tê hết cả lưỡi, đến nỗi uống cạn cả bình trà còn nóng, luôn miệng khen tay nghề của đầu bếp. Nhị phu nhân cũng biết chuyện lần trước quận vương cho triệu kiến đầu bếp, tim khẽ run, chỉ sợ vì những món này mà quận vương cao hứng lại đòi gặp quản gia của thiện phòng. Nếu Thanh Thu giống như Lục Châu, là loại hạ nhân có ý trèo cao, vừa nhìn đã rõ hết lòng dạ thế nào thì nàng ta không sợ, quận vương mặc dù đa tình, nhưng đối với a hoàn trong phủ, lại không có suy nghĩ ấy. Nhưng a hoàn Thanh Thu này, nàng ta không sao dò được tâm tư, thì không giống như người bình thường, nàng ta không muốn có người theo gót mình, thoáng cái trong vương phủ lại có tam phu nhân.
Không ngờ buổi tối lại xảy ra chuyện, còn điều tra tới tận thiện phòng, lòng vui mừng, ăn nói cũng rõ ràng hơn, nhị phu nhân trừng mắt nhìn Lục Châu bảo cô ta đứng sang một bên, chăm chú đợi xem quận vương phi sẽ xử lý như thế nào.
Thanh Thu là người cuối cùng bị gọi đến Xuân Lê viện, vừa vào trong đã thấy mấy người của thiện phòng như Hàm Yên, Ngưng Vũ, bếp trưởng đều đã ở đấy cả, lòng có chút áy náy, tự mình gây chuyện lại liên luỵ tới họ. Trên đường đi, nàng đã nghe đại a hoàn kia kể qua tình hình tối nay. Thì ra cơm không đưa được tới phòng thế tử, mà lại đưa đến chỗ cha của thế tử. Thế này thì phiền phức rồi, quận vương xảy ra chuyện, nhỏ cũng thành to, nếu là thế tử, hắn chắc chắn sẽ nghĩ rằng thực đơn của mình không được viết rõ ràng, có lẽ sẽ không đổ hết trách nhiệm cho thiện phòng. Nhưng quận vương vô tội bị liên luỵ khiến nàng thấp thỏm không yên, thầm cầu nguyện lão quản gia cũng có mặt ở đó, như vậy nàng mới bảo toàn được cái mạng của mình.
Đầu tiên nàng giả ngốc, né tránh câu hỏi của quận vương phi, sau đó đẩy hết tội lên đầu Vệ Minh: “Thật oan uổng cho nô tỳ thưa vương phi, bình thường đều do đích thân thế tử đặt thực đơn, thiện phòng chỉ nấu theo thực đơn của thế tử, không dám có ý gì khác”.
Trong lòng lại ngầm đoán xem liệu mình có bị ăn trận đòn rồi tống ra khỏi phủ không, nàng chưa tính đến việc này.
“Thanh Thu, rốt cuộc ngươi đã cho gì vào trong thức ăn?”
“Nô tỳ không có… nô tỳ…” Bộ dạng khó giải bày của nàng không phải là giả, lúc này quận vương mới yếu ớt lên tiếng, “Thôi, có lẽ Vệ Nhi lâu ngày không ở nhà, ăn uống kỳ quái, ta nhất thời không thích ứng được”.
Quận vương phi mặc dù có chút cảm kích vì chuyện này xảy ra kịp thời khiến việc quận vương ngủ lại phòng khác không thành công, nhưng cũng không muốn dễ dàng bỏ qua cho Thanh Thu. Cuối cùng bà cũng tìm được cái cớ để đuổi nàng ra khỏi phủ, không cần hao tâm tổn sức mai mối cho nàng nữa, lập tức nói: “Không được, phải điều tra cho rõ mới được, thân thể của người đáng giá ngàn vàng, ngộ nhỡ ngày nào đó lại xảy ra sơ suất, lúc ấy đã muộn rồi.
Thanh Thu kinh hãi, xem ra chuyện tối nay không lành rồi, quận vương phi rất nghiêm khắc, nàng len lén ngước mắt nhìn trong đám người, muốn tìm bóng dáng của lão tổng quản. Đáng tiếc, chỉ thấy ánh mắt tinh quái thoáng xuất hiện trong mắt của nhị phu nhân, chỉ cần thoáng nghĩ nàng cũng biết nhị phu nhân đang đắc ý điều gì. Hai người phụ nữ này mấy hôm trước còn tìm mọi cách làm mai cho nàng, xem ra hôm nay họ đều có suy nghĩ giống nhau.
Lúc này đại phu lên tiếng, hỏi kỹ nàng xem tối nay nàng đã làm những món gì cho thế tử, đương nhiên nàng nhớ rất rõ, nên kể lại chi tiết. Khi nói đến bình trà, đại phu trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng như nghĩ ra gì đó, hỏi: “Vậy món canh cá rau dền đỏ có cho hoa tiêu không?”
Tim Thanh Thu như thắt lại, hiểu rằng vị đại phu này có bản lĩnh, bèn gật đầu, nhị phu nhân đứng bên cạnh cũng nói theo: “Có, quận vương ăn luôn miệng bảo tê, nhưng rất thơm”.
“Thế thì đúng rồi, hoa khoản đông không thể ăn cùng với hoa tiêu, nếu không bụng sẽ khó chịu, nhưng cũng không đáng ngại lắm, vương phi đừng lo lắng quá.”
Vương phi hừ lạnh một tiếng: “Không lo? Hôm nay quận vương xảy ra chuyện thế này, lẽ nào còn không đáng ngại? Loại người tâm địa độc ác, phải lôi ra ngoài đánh vài trượng rồi đuổi khỏi vương phủ”.
Thanh Thu choáng váng, gần như sắp ngất đi, than thầm: “Tiêu đời rồi”, đành vội vàng giải thích: “Vương phi tha mạng, nô tỳ không biết hoa tiêu và hoa khoản đông kỵ nhau, thực sự là vô tình, xin vương phi bớt giận!”
Nàng chẳng qua muốn nhân cơ hội phạm lỗi nhỏ này để ra khỏi phủ thôi, ai ngờ nữ nhân khi đã nhẫn tâm, chẳng buồn để ý tới bất kỳ điều gì hết, thế này chẳng phải tự cầm đá đập chân mình ư? Nàng còn chưa thàn