Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
h thân, chưa xuất giá, trận đòn này cho dù không chết thì cũng mất nửa cái mạng, làm sao chịu nổi đây. Rời khỏi vương phủ mở phường đậu phụ còn phải chịu trận đòn dã man, cái giá này quả thật quá đắt.
Liêu quản gia kia chính là người từng cầu hôn nàng, bị Thanh Thu đập cho mấy cái đít nồi, ông ta sớm đã muốn báo thù nhưng lại ngại lão quản gia, nên chưa dám ra tay. Lần này được lệnh của vương phi, cần gì phải khách khí nữa, ông ta hét lớn kêu người tiến lên phía trước giữ chặt Thanh Thu.
Đúng lúc này, từ bên ngoài vọng vào một giọng nói vô cùng rõ ràng: “Dừng tay!”
Thanh Thu đang thầm than trong lòng thế sự khó lường, nàng biết hôm nay sẽ xui xẻo, nhưng không ngờ lại xui xẻo thế này. Chỉ vì tâm trạng không tốt mà muốn phát tiết một chút, không ngờ nàng đã gây ra họa lớn, những món đó sao có thể chui vào bụng quận vương cơ chứ? Thật đúng là tự làm tự chịu. Rời khỏi quận vương phủ cũng không phải việc gì khó, thế mà nàng lại làm ra những việc thế này, tự cho mình thông minh, đáng lẽ tới cứu nàng phải là lão quản gia, sao giờ lại là thế tử?
Người đứng đông chật ních ngoài thượng phòng, nghe tiếng Vệ Minh, vội nhường đường cho hắn.
Vệ Minh vừa đi dự yến tiệc về, sau bữa trưa Tống Củng cho người đưa thiệp tới, hẹn hắn đến Lâm Uyển, ở đó nhiều rượu ngon lại có mỹ nhân. Hai người trước kia quen biết nhau ở Lâm Uyển, lúc này hẹn gặp ở chỗ cũ. Vệ Minh trầm tĩnh có thừa, phong thái nhã nhặn, Tống Củng không ngừng chế nhạo hắn là vờ vịt. Trong lúc nói chuyện có nhắc tới việc xem mặt của Khổng Lương Niên và Thanh Thu hôm nay trong phủ thừa tướng, vốn chỉ mang ra kể như một câu chuyện cười, Vệ Minh nghe thấy thấy thú vị, cũng cười ha ha mấy tiếng, nghe xong thì thôi. Về tới vương phủ đã là nửa đêm, mới biết trong phủ xảy ra chuyện có liên quan tới mình, hắn đứng bên ngoài nghe, chỉ trong chốc lát đã hiểu được phần nào. Thấy mẫu thân ra tay xử lý trù nương có tên Thanh Thu kia quá tàn nhẫn, lòng còn đang do dự, nhưng miệng hắn đã hét lên ngăn cản rồi.
Quận vương phi gọi con trai vào phòng trong, mắt ngấn lệ: “Minh nhi, mau tới thăm phụ vương đi”.
Vệ Minh đi lên phía trước kiểm tra, thấy tinh thần quận vương vẫn tốt, mới nói khẽ: “Con đã nghe kể hết rồi, chẳng qua chỉ là sơ suất ngoài ý muốn, giờ cũng muộn, chi bằng để phụ vương nghỉ ngơi đã, có gì ngày mai hãy tính”.
Quận vương cũng đã bình thường trở lại, chỉ có điều sắc mặt không được tốt lắm, thấy phiền phức vô cùng, liền lên tiếng: “Lui hết cả đi, có chuyện gì to tát lắm đâu”.
Mọi người nghe lệnh vội vàng lui hết ra, quận vương phi giữ Thanh Thu và Lý đại phu ở lại. Bà liếc xéo nhị phu nhân lúc này đang định tiến lên phía trước chăm sóc cho quận vương. Thấy nàng ta quay người rời đi, bà mới khẽ ho một tiếng nói: “Minh nhi, nếu lần này không nghiêm trị, sau này đồ ăn của thiện phòng sao khiến người ta yên tâm, hừ, cố ý dùng những thứ tương khắc, thật đúng là tâm địa khó lường…”
“Ồ? Mẫu thân, những món đó là do con đưa thực đơn cho nô tỳ làm, chỉ không ngờ phụ vương lại ăn thôi”.
Đứa con trai này chẳng hiểu ý bà, quận vương phi không biết phải nói gì, không thể trách tới trách lui, cuối cùng lại trách con hại cha được.
Bà còn định nói thêm, Vệ Minh đã đi lên đỡ lấy mẹ mình: “Mẫu thân cũng mệt rồi, bảo người làm ít đồ hầm, mệt mỏi cả buổi tối, nhất định phải bồi bổ mới được”.
“Thiện phòng xảy ra chuyện thế này, sao còn dám ăn thứ gì đây.” Quận vương phi không muốn nhi tử mất mặt, nên vịn tay con ngồi xuống, thấy mọi người cũng đã lui ra hết, bèn hỏi: “Thanh Thu, ta hỏi ngươi, ngươi thật sự không cố ý?”
Thanh Thu vẫn im lặng đứng bên cạnh nãy giờ, đầu óc hỗn loạn, ngẩn ra một lúc rồi mới đáp: “Nô tỳ không cố ý”.
Quận vương phi lại quay sang nhìn đại phu, “Lý đại phu, ông thấy thế nào?”.
Lý đại phu đáp rất tự tại: “Bẩm vương phi, những kiến thức như thịt chó mà ăn cùng lươn sẽ chết, gan dê ăn với măng sẽ trúng độc, ba ba ăn cùng rau dền cũng trúng độc. Còn hoa tiêu và hoa khoản đông chỉ là gia vị, người bình thường sao biết được chúng kỵ nhau, nên thiện phòng mới để xảy ra sơ suất này. Canh cá rau dền hôm nay trong đó có rau dền, nếu vị quản gia này có dã tâm mưu hại, sẽ dùng cùng với ba ba. Hơn nữa người bình thường ăn vào sẽ không sao, bởi hoa khoản đông vốn không có độc, chỉ là thể chất của quận vương có chút đặc biệt nên mới thấy bụng khó chịu, giờ cũng không còn đáng ngại nữa”.
Lý đại phu y thuật cao siêu, nếu không cũng chẳng được mời vào phủ, lời vừa rồi ông ta nói đều có rất lý, những người có mặt trong phòng nghe xong đã hiểu. Thanh Thu lại cảm thấy thiếu tự nhiên, đầu óc trống rỗng, vừa rồi sợ tới mức toàn thân toát mồ hôi lạnh, lúc này người như bốc hỏa, nhưng cảm giác chuyện hôm nay giống như một giấc mơ. Nếu không phải quận vương phi và nhị phu nhân nhiều chuyện, nàng nghĩ nàng sẽ sống tới già trong quận vương phủ, nói gì mà mở phường đậu phụ. Chẳng qua thỉnh thoảng nàng nằm mơ giữa ban ngày mà thôi, quy tắc trong quận vương phủ tuy nhiều nhưng thiện phòng lại là nơi thoải mái vui vẻ, lúc nào cũng rất náo nhi