Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.
giác không kìm được cảm thán: “Cây đàn này… thật là một cây đàn tốt!”
Thanh Thu chỉ mỉm cười, đương nhiên là đàn tốt, nếu không đã chẳng ở bên cạnh nàng tới tận bây giờ. Thỉnh thoảng nàng nghĩ người là người, vật là vật, không thể vì cây đàn do người đó tặng mà vứt nó đi, mấy năm nay nàng đã quen có nó ở cạnh bầu bạn, người tặng nàng đàn là ai, đã không còn quan trọng nữa.
“Tiểu thư muốn nghe gì?” Nàng cảm thấy có chút thương hại Huống Linh Ngọc, có ý muốn đàn để nàng ta vui vẻ hơn một chút.
Huống Linh Ngọc thoáng đỏ mặt, ngượng ngùng đáp: “Tương tư ý”.
Tương tư ý vốn do một nữ nhạc sư si tình triều đại trước đó viết ra, người yêu đã chết, nàng bèn đem toàn bộ tình cảm chuyển vào tiếng đàn. Do đó người gảy khúc đàn tương tư này phải dồn toàn bộ tình cảm khi đàn, vô cùng phức tạp, nên rất ít người có thể đàn hay được. Nhưng đây là khúc đàn giúp Tuyết Chỉ đại gia thành danh, sau này cùng khúc Lưu Vân kinh động bốn phương. Huống Linh Ngọc học đàn, nên vô cùng sùng bái Tuyết Chỉ, sau nghe kể việc này liền tìm bản nhạc, luyện mấy ngày, nhưng các ngón tay vẫn trúc trắc, không tấu thành điệu, đúng lúc Thanh Thu lại hỏi nàng ta muốn nghe gì, bèn buộc miệng nói Tương tư ý.
Nói xong Huống Linh Ngọc mới thấy không ổn, Thanh Thu chỉ là một trù nương, chưa chắc đã biết khúc đàn này, như thế cố ý làm khó tỷ ấy, đang định sửa lời, Thanh Thu đã cười đáp: “Nhất định sẽ không phụ Tương tư ý”.
Dứt lời Thanh Thu đặt đàn xuống, chỉnh lại y phục, ngồi tĩnh tâm, rồi nhẹ nhàng đặt tay vào vị trí, ống tay áo màu trắng trượt khỏi cổ tay, để lộ cánh tay trắng như tuyết. Huống Linh Ngọc thấy nàng ngồi xuống rồi làm động tác như thế, thì biết là người trong nghề, thấp thoáng phong cách của đại gia, hoá ra Thanh Thu chính là bạn đồng hành, bất giác trong lòng thấy như gặp được tri kỷ. Khi Thanh Thu bắt đầu đàn, nàng ta càng thêm kinh ngạc.
Nhạc phổ của Tương tư ý Linh Ngọc đã tìm về hơn tháng nay, nhưng vẫn chưa kịp nhớ hết các nốt nhạc. Từ nhỏ học đàn tới nay đã mười năm, sư phụ dạy đàn nói nàng có tố chất, nhưng khúc Tương tư ý này khiến nàng có một nỗi buồn trước nay chưa từng thấy, Tuyết Chỉ đại gia kia thành danh cũng rất có lý. Nhưng Thanh Thu ngồi trước mặt nàng đây chỉ là một đầu bếp lại gảy rất hay, thì ra kỹ thuật chơi đàn mà Linh Ngọc luôn tự hào với mọi người không bằng một trù nương?
Khúc nhạc tấu xong, Tiểu Liên vỗ tay liên tục “Thanh Thu tỷ tỷ đàn hay quá!”.
Lâu rồi Thanh Thu không đàn khúc nhạc này, đàn xong đầu ngón tay vẫn còn hơi đau, nếu để sư phụ nghe thấy, nhất định sẽ trách phạt nàng. Bởi vì khúc nhạc vừa rồi nàng đàn mà chẳng có tâm ý, chỉ có thủ pháp. Tương tư ư? Đấy là thứ nàng đã sớm vứt bỏ từ lâu, hôm nay đàn, chỉ vì muốn Linh Ngọc tiểu thư vui mà thôi.
“Linh Ngọc tiểu thư, nô tỳ vẫn còn kém cỏi lắm.”
“Đàn rất hay, ta học nhiều năm, mà không bằng tỷ, haizz…” Huống Linh Ngọc còn một câu chưa nói, đấy chính là sư phụ nàng chưa chắc đã bằng được Thanh Thu.
“Tiểu thư quá khen, chẳng qua nô tỳ chỉ đàn cho hết thời gian, chỉ bằng Linh Ngọc tiểu thư đàn cho nô tỳ và Tiểu Liên nghe một khúc, được không?” Trước kia trong vương phủ, chỉ có một mình Huống Linh Ngọc chơi đàn, nhưng nàng chưa từng được nghe, lâu rồi không tiếp xúc luận bàn với người khác, Thanh Thu bỗng thấy tò mò.
“Tiểu thư nhà muội đàn rất hay, Thanh Thu tỷ, tỷ nghe thì biết.”
“Tiểu Liên!” Huống Linh Ngọc đỏ mặt, Tiểu Liên không biết, nhưng Linh Ngọc biết rõ khả năng của mình kém xa Thanh Thu. Nhìn Lục Ỷ một lúc, nàng ta không gảy được đàn, mà đỏ mặt thành tâm muốn thỉnh giáo Thanh Thu: “Thanh Thu, tỷ có thể dạy ta đàn không?”
Lời vừa thốt ra, Thanh Thu và Tiểu Liên ngẩn người. Thanh Thu cười khan mấy tiếng: “Linh Ngọc tiểu thư khách sáo rồi, Thanh Thu sao dám?”
Huống Linh Ngọc lại hỏi nàng, “Ta nghe phong cách của khúc nhạc, hình như là trường phái Xuân Thuỷ, giống của Tuyết Chỉ đại gia, Thanh Thu tỷ cũng thuộc trường phái Xuân Thuỷ ư? Bản Tương tư ý vừa rồi, là khúc nhạc khiến Tuyết Chỉ đại gia thành danh, ta cảm thấy cho dù nàng ấy đàn, cũng chưa chắc hay bằng tỷ”.
“Không dám, không dám, hồi nhỏ gia cảnh nhà nô tỳ cũng khá, từng học mấy năm, sau gia cảnh sa sút mới phải vào vương phủ làm đầu bếp, nên có được gọi trường phái gì đâu.” Thanh Thu thầm than, vốn tưởng Huống Linh Ngọc là một tiểu thư chưa từng ra khỏi khuê phòng, nào ngờ nghe đàn lại nhận ra được trường phái Xuân Thuỷ, cũng coi như cao thủ.
“Thật đáng tiếc, đôi tay này của tỷ vừa nhìn đã biết không phải dùng làm đầu bếp, chi bằng ngày mai ta sẽ nói với biểu ca, cử tỷ tới chỗ ta, được không?” Linh Ngọc thật sự muốn Thanh Thu ở với mình, chuẩn bị lấy dũng khí đi gặp Vệ Minh nói chuyện.
Ai ngờ Thanh Thu lắc đầu: “E là không được, Thanh Thu mặc dù không bán thân, nhưng bây giờ là kẻ mang tội, được thế tử sắp xếp đến đây, lúc nào rời đi còn chưa biết”.
Tiểu Liên ghé sát tai tiểu thư nói thầm một lúc, Huống Linh Ngọc mới hiểu, bất giác thở dài. Nhìn vẻ mặt buồn bã của nàng ta, Thanh Thu cười nói: “Được Linh Ngọc tiểu thư xem trọng, Th