Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.
đãi khách. Hắn liếc thấy Thanh Thu hồn vía lên mây, lòng thầm buồn cười, bèn gọi nàng tới, rồi nói với giọng chỉ đủ hai người nghe: “Ta nghe nói ngươi dùng một đĩa hoa tiêu hạ gục phụ vương? Tốt lắm, hôm nay chuyển đến tân phủ, buổi tối ta cũng muốn ăn món đó, nhớ pha thêm một bình trà hoa khoản đông nữa”.
Thanh Thu suýt nữa thì khóc, nàng từ quản gia thiện phòng trở thành tội đồ chờ ngày chịu phạt, tất cả cũng vì hai món đó. Cả đời này nàng không bao giờ muốn nhắc tới nữa, nhưng thế tử lại cứ nhắc, nàng thật muốn đánh cho hắn một trận.
Nàng có thể không? Nàng không thể, đành trông chờ vào việc thế tử sớm tha cho nàng đi, Thanh Thu cố tỏ ra cung kính đáp: “Thế tử nói đùa rồi, Thanh Thu chúc mừng thế tử về phủ mới, chúc thế tử vui vẻ, ngày một thăng tiến”.
Vệ Minh tâm trạng xem ra rất tốt: “Hay hay, nói hay lắm, nào, thưởng gấp đôi”.
Hồng Ngọc cầm một hồng bao đã chuẩn bị sẵn đưa cho Thanh Thu. Vốn hôm nay người nào cũng được thưởng, Thanh Thu chỉ nói một câu, bèn được thưởng đầu tiên. Đây đúng là niềm vui bất ngờ, nàng cầm hồng bao đang định lui xuống, bị thế tử gọi lại, vẫn thì thầm bên tai như lúc nãy: “Khổng hàn lâm cũng gửi thiệp tới, mấy hôm nữa sẽ đến thăm ta, không biết Thanh Thu có muốn gặp hắn không?”
Nàng lạnh người, suýt nữa rùng mình, thầm thở dài cho chuỗi ngày sau này trong phủ thế tử của mình. Ai cũng nói thế tử tài năng xuất chúng, văn thao võ lược, theo nàng thấy thì, đây chẳng qua là một tiểu nhân lâu ngày buồn chán thích mang người khác ra làm trò đùa thì đúng hơn.
Thế tử cười ha ha rồi bỏ đi, đám người hầu kẻ hạ cũng nhận ra, nữ tử này được đích thân thế tử đưa đến đây, quả nhiên không phải bình thường.
Thanh Thu nhìn ánh mắt của bọn họ mà nghiến răng, túm lấy gối tức giận đấm liên hồi, nàng thật không muốn ở lại phủ thế tử nữa!
Người cũng không muốn ở lại trong phủ thế tử giống như nàng, còn có Huống Linh Ngọc bị quận vương phi đuổi tới đây, năm nay nàng mới mười bảy, còn chưa có hôn phối. Nàng là cháu gái của quận vương phi, lại lớn lên trong quận vương phủ, theo lý mà nói không lo không gả được chồng, chỉ là quận vương phi có ý tác thành cho nàng với thế tử, nên cố ý giữ nàng lại thêm vài năm. Mười bảy tuổi, ở vào độ tuổi trẻ trung thanh xuân nhất nhưng cuộc sống của tiểu thư Linh Ngọc lại rất vô vị.
Nàng thích yên tĩnh, lại nhát gan, a hoàn nào có chút xa lạ nàng cũng sợ, chỉ có Tiểu Liên hầu hạ bên mình là nàng không sợ thôi. Nhưng Tiểu Liên cũng giống chủ nhân, nhát gan vô cùng, vì vậy rời khỏi quận vương phủ nơi họ vẫn sống, không có quận vương phi ngày ngày tới thăm hỏi, hai người trong phủ đệ mới thấy vô cùng lạc lõng.
Huống Linh Ngọc không muốn ở đây, còn vì một nguyên nhân khác, cô mẫu muốn nàng tiếp cận biểu ca Vệ Minh, ý tứ rất rõ ràng. Nàng không phải là không muốn lấy biểu ca, một nhân tài xuất chúng như thế, nói ra chỉ sợ mình không xứng. Phải làm thế nào để tiếp cận? Chuyện này thật xấu hổ, Tiểu Liên không phải là người có thể bàn bạc được việc lớn, vì vậy mà Huống Linh Ngọc khóc thầm không biết bao nhiêu lần.
Nàng tình nguyện ở quận vương phủ chơi đàn, tưới hoa, trò chuyện với Tiểu Liên thôi. Đương nhiên, thỉnh thoảng nàng cũng tò mò về thế giới bên ngoài, ví dụ như kỹ năng chơi đàn được người đời tán thưởng của Tuyết Chỉ đại gia, nếu được Tuyết Chỉ đại gia chỉ giáo, hẳn là một vinh hạnh.
Thanh Thu rất rảnh, không cần dậy sớm đi chợ sáng, không cần đau đầu suy nghĩ việc ăn uống cho cả một phủ người. Hằng ngày nàng ngủ tới gần trưa, sau đó dậy đợi đầu bếp phủ thế tử mang thực đơn tới, đọc công thức qua các món ăn mà thế tử yêu cầu. Nhưng gần đây Vệ Minh rất bận, không lâu nữa đoàn sứ giả của Bắc Vu sẽ đến kinh thành, hắn theo thánh ý, cùng quan bộ Lễ chuẩn bị việc đàm phán hoà bình giữa hai nước, do đó không thường xuyên dùng cơm ở tân phủ, nàng không muốn rảnh rỗi cũng khó.
Cầm Khúc Tương Tư
Hôm nay trời không có gió, Thanh Thu lại bắt đầu một ngày nhàn rỗi của mình. Hôm qua, nàng tìm thấy một ngôi đình nghỉ chân, trong không được bắt mắt lắm trong phủ, lại còn thả rèm trướng, xung quanh cảnh rất đẹp, quan trọng là vô cùng yên tĩnh, suốt cả ngày chẳng thấy ai xuất hiện.
Sáng sớm nay Hồng Ngọc báo cho nàng biết đến tối thế tử mới về, không dùng cơm trong phủ, nên nàng mang theo Lục Ỷ đến đó, định sẽ ở lại chỗ đấy cả ngày.
Ngược lại với sự bận rộn của Hồng Ngọc, nàng lại sống nhàn nhã như một đại tiểu thư, chỉ thiếu điều có người tới hầu hạ nàng nữa thôi.
Giám Thiên các là nơi thế tử ở, cột gỗ tươi mới, xung quanh là cây cối hoa cỏ tươi tốt, nhìn vào khiến người ta quên hết trần tục. Thời gian đầu Thanh Thu chỉ dám đi dạo xung quanh, nhưng đám tướng sĩ theo thế tử về từ biên ải lúc nào cũng đứng rải rác xung quanh Giám Thiên các, khiến người khác nhìn mà run sợ. Nàng đành đi vòng bên ngoài, và phát hiện ra đình Yên Ba nằm ở góc đông nam trong phủ,vội vàng đi đến nhưng không ngờ lại bị người khác chiếm mất chỗ.
Nàng ta thử âm, tiếng rất vang, bất