Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

anh Thu vô cùng cảm kích. Dù gì trong phủ cũng nhàn rỗi, chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau, đình Yên Ba này khá yên tĩnh, Thanh Thu nguyện tới chơi đàn cùng tiểu thư”.
Đêm đến, Thanh Thu còn chưa ngủ, Hồng Ngọc vội vàng chạy vào phong, kéo nàng đi gặp thế tử, vừa đi vừa nói: “Nhanh lên chút, thế tử vừa về phủ đã tìm tỷ”.
Mới nói được vào câu đã đến trước của thư phòng, Thanh Thu nhìn mấy vị sát thần ngoài cửa, trong lòng có chút sợ hãi. Chưa kịp hỏi rõ vì sao thế tử lại gọi mình đến, Hồng Ngọc đã quay người bỏ đi, nàng đành tới gõ cửa. Tay còn chưa kịp chạm vào cửa, một thanh trường đao chắn ngay trước mặt khiến nàng sợ hãi lùi ba bước, run rẩy nói: “Ta là Thanh Thu, thế tử gọi ta tới”.
Vị đại hán đó thu đao khoanh tay đứng im, mắt nhìn thẳng phía trước, không nhìn nàng thêm cái nào nữa. Vệ Minh ngồi trong phòng thấy động, lên tiếng: “Vào đi”.
Nàng đẩy cửa bước vào, ánh đèn tràn ngập căn phòng, Vệ Minh uể oải dựa lưng vào ghế, đôi mắt như cười như không nhìn nàng tiến lại gần hành lễ. Hắn đợi nàng đứng dậy, một lúc lâu sau cũng không nói gì, cứ nhìn nàng chằm chăm khiến Thanh Thu lung túng, chẳng có nơi nào để trốn, đành bạo gan hỏi: “Thế tử gọi Thanh Thu đến, chắc hẳn là có việc?”.
“Đương nhiên là việc lớn.” Vệ Minh đứng dậy, đi tới trước mặt nàng, quan sát nàng thật kỹ. Nữ tử Nam Vu hai mươi tuổi chưa kết hôn quả thật rất hiếm. Có điều càng tiến về phía đất Bắc, thì phong tục này càng không được người ta coi trọng nữa, mấy năm nay không về Việt Đô, hắn hoàn toàn quên mất tục lệ này. Nhìn dung mạo nàng mặc dù không phải tuyệt sắc, nhưng cũng khá được, chẳng trách Khổng hàn lâm lưu luyến ngày đêm không quên nổi.
Nói tới xem mặt, Vệ Minh liền nhớ đến một câu nói đùa của Tống Củng, “Thanh Thu nhà huynh, dung mạo không tầm thường chút nào, mà nàng ta lại ở cạnh huynh chi bằng huynh cầu thân luôn cho xong, ha ha”.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt nàng xinh như hoa, phần tóc mai hơi rối, nghĩ đến ba từ “cầu thân luôn” trái tim Vệ Minh có chút rung động, bất giác phiền muộn, ngữ khí nhẹ bẫng: “Cái gọi là việc lớn chính là chuyện chung thân đại sự của ngươi”.
Nàng thầm nghĩ, không biết chuyện chung thân đại sự của mình có gì phải nói, huống hồ lại còn nói với hắn.
Lẽ nào là Khổng Lương Niên? Hay là hai vị phu nhân ở quận vương phủ đã nói gì? Trong lòng thầm ảo não nàng đáp: “Thế tử bận rộn ngày đêm, còn nhớ tới việc chung thân đại sự của nô tỳ, Thanh Thu không dám”.
Hắn chầm chậm đi quanh phòng, vừa đi vừa nói: “Ngươi có biết Khổng hàn lâm mấy lần gửi thiệp cho ta muốn xin cầu kiến không?”
Quả nhiên là y, Thanh Thu chau mày đáp: “Thanh Thu không biết”.
“Thật không ngờ, ngươi và Khổng hàn lâm mới chỉ gặp mặt một lần, hắn đã để tâm đến ngươi như vậy, còn cầu xin thừa tướng phu nhân tới quận vương phủ nói đỡ. Ban đầu ta vốn không hiểu, nhưng giờ dưới ánh đèn, quả nhiên nhìn ngươi đẹp hơn nhiều…” Hắn kéo dài giọng, lời nói đầy ẩn ý, đôi đồng tử đen láy như mắt quạ có phần nóng rực.
Nhắc đến Khổng hàn lâm, Thanh Thu có chút bối rối, nhưng Vệ Minh càng nói càng cổ quái, chỉ còn biết mở trừng mắt nhìn hắn như không hiểu vì sao. Hắn đang khen nàng ư? Thanh Thu bất giác thấy phiền não, nàng là người vụng ăn vụng nói, không giỏi việc đối đáp, lẽ nào nàng cũng nên khen lại hắn vài câu? Thế tử không phải là người thích đùa cợt, thường ngày rất giữ khoảng cách với đám a hoàn, tối nay lại không giống, lẽ nào vừa rồi mới là bộ mặt thật của thế tử? Trong lòng Thanh Thu cảnh giác, khẽ lùi về phía sau một bước.
Cũng may hắn nhanh chóng trở lại bình thường, lại đi tới sau bàn, khẽ ho một tiếng: “Nghe nói hôm nay ngươi cùng Linh Ngọc bàn luận trao đổi kỹ thuật chơi đàn? Thế cũng tốt, từ sau khi Linh Ngọc chuyển tới đây, ta vẫn chưa có thời gian đến thăm muội ấy, tiểu cô nương này chỉ thích chơi đàn, hai người ở cùng nhau, cũng có thể giúp muội ấy bớt buồn”.
Trái tim vừa được giải thoát của Thanh Thu lại bắt đầu căng thẳng, việc nàng gặp Linh Ngọc tiểu thư ở đình Yên Ba, hoàn toàn không ai biết, sao hắn lại biết? Nàng hồ nghi ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Vệ Minh, nhớ tới việc hắn từng nghi ngờ mình có quan hệ với Bắc Vu, chắc chắn hắn đã cho người theo dõi mọi hành động của nàng. Thế này là vì sao, nàng quen Tuyết Chỉ, nhưng như vậy cũng không có nghĩa rằng nàng có liên quan gì tớiBắc Vu, đưa nàng đến phủ thế tử, nhất định là vì muốn dễ dàng giám sát nàng hơn.
Trong lòng không vui, nàng lại rầu rĩ đáp: “Thanh Thu rảnh rỗi không có việc gì làm, có thể giúp Linh Ngọc tiểu thư đỡ buồn cũng tốt”.
Vệ Minh biết trong lòng nàng hiểu, cố ý giải thích sai ý nàng, nói: “Ngươi chê mình tài năng xuất chúng nhưng ít đất dùng? Yên tâm, tiền công vẫn trả như trước, ngoài tiền công của quản gia được giữ nguyên ra, tăng thêm một phần nữa, ngươi thấy thế nào?”.
Tốt nhất là như thế, nếu không chẳng phải nàng thành làm không công. Mặc kệ việc hắn giám sát hoặc nghi ngờ nàng, cây ngay không sợ chết đứng, nàng sợ hắn chắc? Hai lần lương, cũng coi như trong họa gặp phúc, Thanh Thu vui sướng