XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341915

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1915 lượt.

ừ, ở đây chỉ có người và ta thôi.”
Nàng có chút thất vọng, khẽ “ồ” một tiếng, nhưng lại khiến thế tử không vui, trên khuôn mặt hắn bắt đầu xuất hiên những nét cười nhạt, vờ vô tình hỏi: “Sao, chẳng qua mới chỉ gặp Khổng hàn lâm một lần, quản gia Thanh Thu đã muốn rời phủ làm đôi uyên ương tung cánh bay cùng hắn rồi?”
Nói đi đâu vậy? Thanh Thu đáp: “Bẩm thế tử, không có chuyện đó, Khổng hàn lâm…”
Chuyện nàng và Khổng Lương Niên có quen biết từ trước không ai biết, cũng không muốn nói cho người khác nghe. Nàng chỉ nghi ngờ thái độ lần trước của y, giống như đang che giấu điều gì đấy, lẽ nào y kiên quyết thành hôn với nàng là vì có lý do? Cho dù không có lý do, cho dù y thật sự thích nàng và muốn thành thân với nàng, nàng cũng sẽ không đồng ý.
“Hắn rất tốt, anh tài trong triều, trung thần trong mắt thiên tử, tài tử trong miệng vạn dân, nhân vật như thế lẳng lặng đứng ngoài cửa phủ ta, chỉ vì muốn gặp ngươi một lần. Quản gia Thanh Thu, người thật khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác rồi đấy.” Nói mãi, nói mãi, trong lòng Vệ Minh càng lúc càng cổ quái, vừa rồi trong Diệu Nhiên đường, hắn đã sai người gọi Thanh Thu ngay trước mặt Khổng Lương Niên. Thực ra hắn đã nháy mắt, đám người hầu bèn vờ chạy đi rồi quay về bẩm báo Thanh Thu không muốn gặp, rồi hắn đuổi khéo Khổng Lương Niên về. Vô tình, hắn đã tự coi Thanh Thu là người của mình, có điều cũng phải, nàng là người hắn giành được từ một câu nói, giờ đây trong phủ thế tử hắn là người to nhất, nàng chẳng phải là người của hắn sao? Lẽ nào chủ ý đó, hắn không thể thay nàng quyết định?
Nghĩ thông rồi, Vệ Minh yên tâm cho người gọi Thanh Thu đến, muốn xem xem “người của mình” kia có suy nghĩ thế nào.
Thanh Thu băn khoăn, luận về tài năng thế tử chẳng kém cạnh gì, luận ân sủng của thiên tử lẫn sự coi trọng của triều đình, chắc chắn hế tử chiếm ưu thế, nhưng sao nàng nghe thấy có ý gì đó trong lời thế tử? Nhưng nàng lại nghĩ thế tử là một nam tử vĩ đại công trạng cao ngất, cần gì so đo với một hàn lâm nhỏ nhoi, chắc là gần đây số lần Khổng Lương Niên xuất hiện quá nhiều, khiến trong lòng hắn không vui.
Nàng suy nghĩ, rồi đáp: “Được Khổng hàn lâm yêu mến, khiến Thanh Thu sợ hãi, nhưng Thanh Thu thật không xứng với y, việc này… nhờ thế tử nói lại với y rằng, sau này y đừng đến nữa”.
“Thật sao?”
Thanh Thu vội vàng gật đầu, đây không phải quận vương phủ, cũng không bị quận vương phi ép. Nếu như vị thế tử trước mắt nàng đây không có thiện cảm với Khổng Lương Niên, hắn có thể giúp nàng gạt phăng mối hôn sự nay, thì bớt phiền phức biết bao.
Vệ Minh nghịch nghịch cái chặn giấy bằng ngọc, nhớ ra một việc, nói: “Mấy hôm nữa trong phủ có khách từ Bắc Vu đến, cũng lâu rồi ta chưa được ăn đồ ăn phương Bắc, nên rất nhớ không biết quản gia Thanh Thu có muốn làm mấy món không”.
Nàng từ chối theo trực giác, “Bắc Vu? Thế tử Thanh Thu đã không còn là quản gia gì nữa, người chỉ có thể gọi là Thanh Thu, đừng thêm hai từ quản gia vào, được không?”
“Ừm, cũng được.” Hắn đột nhiên trở nên dịu dàng, vô cùng mờ ám gọi một tiếng: “Thanh Thu…”
Nàng lập tức khựng lại như muốn ngừng thở, hỏng rồi, thế tử lại thế rồi, lần trước hắn nắm tay nàng, làn này không biết định làm gì. Nàng càng tỏ ra cung kính thêm vài phần: “Có Thanh Thu ở đây, thế tử, nếu đầu bếp của thiện phòng sợ không nấu được món ăn của Bắc Vu, hay là tới hôm đó, mời người bên ngoài vào giúp?”.
Hắn cảm thấy thú vị, bất giác cười khẽ: “Nghe nói Thanh Thu tay nghề xuất chúng những món đã được ăn qua, đều có thể làm giống tương đối, thậm chí còn ngon hơn cả món gốc. Nếu đã có bản lĩnh đó, bao giờ có thời gian ta mời ngươi tới Nguyệt Trung Thiên một chuyến, nếm thử các món ăn của Bắc Vu, về phủ làm cho ta ăn, thế nào?”
Nguyệt Trung Thiên là một tửu lầu, món ăn Nam Vu tinh tế, Bắc Vu nặng về vị, người bình thường đến Nguyệt Trung Thiên, đa phần gọi những món đặc sắc như thịt tẩm bột rán, ba không dính[3'>… Những món đùi dê nướng, sườn dê sốt của cực địa Bắc Vu, những món ăn nổi tiếng có mùi vị của sa mạc thì rất đắt. Vệ Minh từ trước tới nay vẫn không thích những món ăn chế biến qua loa, nhưng xa biên ải lâu ngày, đối với những món thường xuyên ăn trong sáu năm qua, thỉnh thoảng hắn vẫn nhớ nhung.
[3'> Món ăn được làm từ bột trứng, đường trộn đều rồi chiên lên. Món ăn này không dính đĩa, không dính đũa, không dính răng nên được gọi là “ba không dính”.
Thanh Thu chỉ mong thế tử sớm tha cho nàng đi, nên không có ý kiến nào khác.
Vệ Minh nhìn nàng đi xa dần, thấy trên bàn có một dĩa điểm tâm, từng miếng bánh đậu xanh màu xanh mướt như ngọc, xếp gọn gàng trong đĩa, nhìn thấy đẹp mắt. Lúc này hắn mới nhớ ra mấy hôm trước có lệnh cho Thanh Thu làm một món điểm tâm, món điểm tâm đó còn phải mang tương tư ý, có lẽ chính là món này. Vệ Minh nhón lấy một chiếc, cầm trong tay nhìn một lúc, miếng bánh trong suốt như ngọc phỉ thuý, trông rất tinh tế khiến người ta không nỡ bỏ vào miệng. Cuối cùng hắn cũng cắn một miếng rồi từ từ nhai, ngọt tới mức chau mày: Đây chẳng qua là một miếng bánh đậu xanh bình