Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.
nói tương tư là khổ. Thanh Thu, món tương tư của tỷ rất ngọt”.
Thanh Thu cười ngất, “Nô tỳ chẳng qua vì đối phó thế tử thôi, Linh Ngọc tiểu thư học nhiều biết rộng, mới nghĩ ra cách nói tao nhã như thế chứ”.
“Đây là món thế tử đặt? Thanh Thu tỷ tỷ, có phải thế tử có trung nhân rồi phải không?” Tiểu Liên lo lắng hỏi.
Huống Linh Ngọc đang cầm bánh ăn cũng khựng lại, rốt cuộc chuyện có liên quan tới việc chung thân của nàng ta, nói không quan tâm là giả.
“Tiểu nha đầu, lo gì chứ, ăn điểm tâm đi.” Nàng không thể kể lại chuyện tối hôm đó cho hai người này nghe, không khiến người ta hiểu lầm mới là lạ.
“Xì, muội không lo, vừa rồi ở thiện phòng xin mồi chút lửa, muội nghe có người nói Khổng hàn lâm tới thăm thế tử phủ chúng ta, tỷ nói xem ai mới phải lo đây?”
“Ồ, Tiểu Liên, mới chỉ vài ngày, muội đã một câu phủ thế tử chúng ta, hai câu phủ thế tử chúng ta rồi, sau này tiểu thư nhà muội và thế tử thành thân, rồi cũng đến lượt muội xuất giá, nói cho tỷ tỷ nghe xem, có ý trung nhân chưa?”
Miệng thì trêu chọc Tiểu Liên không ngớt, nhưng trong lòng nàng đã bắt đầu thầm chửi rủa, Khổng Lương Niên đáng chết, rốt cuộc y có ý đồ gì?
Mặc dù đã vào thu, nhưng khuôn mặt như ngọc của Khổng Lương Niên vẫn thoáng ửng hồng, trên trán lấm tấm mồ hôi, dưới ánh mắt chăm chú của Hiền Bình thế tử, y không ngẩng đầu lên được. Rõ ràng thế tử mặt mày tươi cười, thân thiết vô cùng, nhưng sao y cứ có cảm giác ánh mắt ấy rất khác lạ. Vị thế tử này không giống những vương công tử đệ trong kinh thành dựa bóng tổ tiên để sống, đích thân ra sa trường, một trận thành danh. Nhìn thì nho nhã hào hoa, khí chất cao quý, nhưng thực sự vị thế tử này lại sát khí ngùn ngụt, hoặc nói cách khác là không giống với những văn nhân như y.
Vệ Minh vừa ra ngoài về, thân mặc trường bào màu sắc hoa lệ còn chưa kịp thay, đặt chén trà xuống nhàn nhã hỏi: “Khổng hàn lâm muốn gặp Thanh Thu? Vì sao?”
Khổng Lương Niên thầm nghĩ Tống công tử và thế tử quan hệ tốt, sao hắn có thể không biết? Bất giác y nghĩ đến thái độ tránh né của quận vương phủ, người đầu tiên là quận vương phi, giờ lại không chịu lên tiếng. Đến thừa tướng phu nhân cho người tới tìm, quận vương phi cũng chỉ nói Thanh Thu phạm lỗi, sớm bị đuổi ra khỏi phủ rồi. Y nghe ngóng được Thanh Thu vào phủ thế tử, mấy lần cầu kiến nhưng lại bị từ chối.
Lòng không vui nhưng cũng không để đối đầu với thế tử, y đành đáp: “Tại hạ và Thanh Thu sau lần gặp đầu tiên trong phủ, nhung nhớ đã lâu, mong có thể gặp lại nàng, mong thế tử tác thành”.
“Ồ? Khổng hàn lâm là anh tài của triều đình, mà lại vừa mắt người trong phủ của ta, thật khiến người khác bất ngờ. Chỉ là Thanh Thu thân phận đặc biệt, nàng ta không phải một nô tỳ bình thường, huynh muốn gặp nàng, vẫn phải đợi nàng đồng ý mới được.”
Mồ hôi trên trán Khổng Lương Niên càng nhiều, thế tử nói vậy là tỏ rõ ý không muốn cho hai người họ gặp nhau, vì nguyên nhân gì? Lẽ nào…
Bên này y suy nghĩ, bên kia Vệ Minh cũng nheo mắt quan sát đối phương, kể ra thì Khổng Lương Niên với Thanh Thu cũng rất xứng đôi, tuổi tác phù hợp, tướng mạo phù hợp, tại sao không tác thành cho y?
Thanh Thu vội vàng chạy về phía trước, trên đường đi nàng hỏi xem mấy nha đầu nơi thế tử tiếp khách ở chỗ nào. Lúc ấy nàng mới biết hôm nay thế tử về sớm, Khổng hàn lâm lại vừa đúng lúc tới của cầu kiến. Đường đường là một tài tử đứng ngoài cửa phủ, thực sự có chút khó coi, hai người gặp nhau, thế tử đành phải mời y vào.
Khi Thanh Thu tới Diệu Nhiên đường, nơi đó đã chẳng còn ai.
Chuyện này là thế nào? Trong lòng nàng đầy nghi hoặc, vốn định gặp Khổng Lương Niên hỏi cho rõ xem rốt cuộc y định thế nào, không ngờ căn phòng trống không, chẳng phải thế tử đang gặp Khổng Lương Niên ở Diệu Nhiên đường ư? Nàng không chịu từ bỏ, thò người nhòm vào cửa sổ, đúng là không có ai. Lúc ấy đột nhiên nàng cảm thấy sau lưng mình xuất hiện một người, thân hình cao lớn, bộ dạng uy nghiêm đáng sợ, lưng đeo đao, một trong những hộ vệ theo sát thế tử hằng ngày. Hắn ta nhiều năm theo thế tửngoài biên ải chinh chiến, ánh mắt sắc lẹm, dường như đang nhìn một tên do thám tới thám thính doanh trại của mình, nhìn tới mức nàng thấy bối rối. Thanh Thu vội vòng qua hắn ta quay về, người đó đột nhiên mở miệng: “Đứng lại! Thế tử lệnh cho ngươi lập tức tới thư phòng!”
Nói rồi đi lên phía trước nàng dẫn đường, hắn ta đi nhanh như một cơn gió, Thanh Thu đành chạy theo hắn ta, vừa chạy vừa nghĩ: Thế tử và Khổng Lương Niên nói mãi, nói mãi cuối cùng phải đổi địa điểm sao?
Nàng chạy hồng hộc tới thư phòng, vừa vào cửa đã nói không ra hơi: “Tham kiến thế tử”.
Phòng đầy gió mát, chỉ có Vệ Minh ngồi phía sau bàn, hắn tựa vào ghế, để tư thế ngồi của bản thân dễ chịu hơn một chút: “Chẳng qua chỉ là tên Khổng hàn lâm tới, quản gia Thanh Thu có cần chạy gấp vậy không? Mau ngồi xuống nghỉ đi”.
Hắn khách khí chỉ vào chiếc trường kỷ mời nàng ngồi, nàng lại không dám ngồi, trong thư phòng không có ai, chỉ có thế tử và nàng, Khổng Lương Niên đi đâu rồi?
“Đừng tìm nữa, Khổng hàn lâm đã cáo t