Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.
thường, không liên quan gì tới hai từ tương tư cả. Đang do dự xem có nên gọi nàng quay lại không, thì miếng thứ hai hắn cắn ra một mẩu giấy, trên đó viết hàng chữ nhỏ: Bình sinh bất hội tương tư, tài hội tương tư, tiện hại tương tư.
Vệ Minh dùng hai ngón tay vo chặt tờ giấy, có chút khóc không nổi cười cũng chẳng xong, còn tưởng ăn ra thứ gì, hoá ra là thứ này. Một lời thổ lộ trắng trợn như thế, không giống những gì nàng đầu bếp nhỏ đó vẫn làm, trừ phi nàng ta hoàn toàn không để tâm, dùng cách này để đối phó hắn. Hừ, chỉ nhét vào một mẩu giấy, thì trở thành thứ điểm tâm có vị tương tư ư? Hắn lập tức bửa đôi những chiếc bánh đậu xanh còn lại ra, quả nhiên như dự đoán, mỗi một miếng bánh đều có một mẩu giấy nhỏ, toàn là những câu thơ có liên quan tới tương tư. Từng câu, từng câu bộc lộ hết ý tương tư, ngập tràn trong đầu hắn, bất giác khiến người ta suy nghĩ miên man, có lẽ Thanh Thu là người đa tình?
Không thể, không thể, nhìn bộ dạng của nàng tối hôm ấy chẳng qua hắn chỉ cầm tay một chút, đã sợ tới mức hồn bay phách lạc, đối mặt với những lời trêu chọc của hắn, nàng vừa xấu hổ vừa căng thẳng, không thể là giả. Nhất định là gần đây hắn bận đối phó với đám quan khách đến từ Bắc Vu, thiếu đi những hành động phong hoa tuyết nguyệt[4'>, nên mới có hiểu lầm này, đúng rồi, nhất định là thế.
[4'> Phong hoa tuyết nguyệt: Vốn là bốn đối tượng thường được dùng để miêu tả vẻ đẹp của thiên nhiên trong thơ ca thời xưa. Sau này “Phong hoa tuyết nguyệt” được mở rộng nghĩa, ý chỉ tình cảm nam nữ, khung cảnh, hành động lãng mạn.
Kiểm Tra Tài Nghệ Nấu Bếp
Khi gió thu hiu hiu thổi, đoàn sứ giả Bắc Vu sau một cuộc hành trình dài, cuối cùng cũng đã đặt chân tới thành Việt Đô. Hai nước giao chiến mấy chục năm, đại chiến tiểu chiến khiến thương vong vô số, khó khăn lắm Bắc Vu mới chịu thua, mang theo vàng bạc tới Nam Vu để đàm phán hoà bình, khiến kinh thành Việt Đô một phen chấn động. Hoàng đế Nam Vu rất coi trọng nghi thức đón sứ giả lần này, sai người tới nơi cách kinh thành mười dặm để nghênh tiếp.
Vệ Minh hoàn toàn không muốn ra mặt chào hỏi đám người đến từ Bắc Vu lần này, bởi vì hắn biết trong lòng người Bắc Vu, thế tử Vệ Minh là một sát thần. Đây là uy danh được tạo dựng sau trận chiến ở núi Vọng Xuyên, máu chảy thành sông không phải là điều hắn muốn, nhưng nền hoà bình hiện nay lại bắt đầu từ cuộc ác chiến ấy. Hoàng thượng cố đẩy hắn ra trong lần đàm phán này, có thể là vì muốn nhắc nhở những kẻ đến đàm phán từ Bắc Vu kia rằng: Trận này Nam Vu thắng, đàm phán hoà bình chẳng qua chỉ là sự khoan dung của thiên tử, nguyện vì thái bình thiên hạ mà tận tâm tận lực, nếu cuộc đàm phán không thành, thì lại tiếp tục đánh.
Vì vậy trong tiệc tẩy trần dành cho đoàn sứ giả Bắc Vu, Vệ Minh liên tục chạm cốc với những người đến từ phương ấy. Trong lúc vui vẻ uống rượu, hắn vẫn cảm nhận những ánh mắt oán hận bắn lên người mình. Ám sát là thủ đoạn giao chiến mà hai nước xưa nay vẫn thường dùng, cái đầu của Vệ Minh bây giờ ở Bắc Vu đáng giá ngàn vàng. Những cái đó hắn hoàn toàn không để tâm, mà chỉ vô cùng tò mò về chủ nhân Thiên phủ cùng đến kinh thành với đoàn sứ giả để đón Tuyết Chỉ đại gia kia. Chủ nhân các đời của Thiên phủ đều mang họ Ninh, người trước mắt hắn đây tên Ninh Tư Bình, làm chủ Thiên phủ hơn ba năm rồi. Y cùng đi với người Bắc Vu nhưng lại tự có đoàn riêng, sau khi vào thành Việt Đô thì tách ra, cư trú trong Tư Thu viện nơi Tuyết Chỉ đại gia ở.
Ở phủ thế tử, đình Yên Ba, mấy ngày nay Thanh Thu và Linh Ngọc từ trao đổi bàn luận kỹ thuật chơi đàn, cho tới nói chuyện phiếm thường ngày. Dần dần biến một thục nữ khuê các khí chất thanh khiết lập tức mắc bệnh ưa buôn chuyện, cũng không thể trách được nàng, sống ở một nơi như thiện phòng suốt hai năm liền, chỉ có mỗi thú vui này thôi. Trước kia chỉ là ngồi nghe, nhưng giờ rời khỏi thiện phòng, nàng đành dựa vào trí nhớ của mình kể lại những chuyện mình từng nghe cho người khác. Linh Ngọc tiểu thư chẳng hiểu gì, chỉ nghe qua cho xong, cũng hiểu rằng chuyện thư sinh cùng tiểu thư con nhà danh giá bỏ nhà ra đi hoàn toàn không phải vì tình yêu, Hằng Nga lên mặt trăng là vì ngưỡng mộ bản lĩnh của Ngọc đế. Tóm lại, những đề tài của Thanh Thu đã hoàn toàn lật đổ thứ tình cảm trong suốt mười bảy năm nàng ta dành cho những tài tử giai nhân, thậm chí còn muốn một ngày không ra xa sẽ ra phố đi dạo với Thanh Thu.
“Linh Ngọc không dám, biểu ca là trụ cột của nước nhà, bận rộn lo quốc gia đại sự là việc nên làm.” Huống Linh Ngọc lí nhí, nói năng thận trọng cứ như sợ mình đối đáp như vậy là không thoả đáng.
Thanh Thu thấy ê hết cả răng, kiểu đối thoại như thế… chắc chỉ có hai người bọn họ mới nói ra được.
Tiểu Liên vẻ mặt kích động, hai mắt tràn ngập kỳ vọng, kỳ vọng ngày vui giữa tiểu thư nhà mình và thế tử sẽ nhanh đến. Dường như chỉ cần nhìn thấy đôi nam nữ này là Tiểu Liên đã vô cùng thoả mãn rồi, còn tưởng tượng luôn tới cảnh họ thành thân. Thanh Thu dùng tay khua khua trước mặt cô b