Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Nhà Dưới Chân Núi

Một Nhà Dưới Chân Núi

Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

Hạ, quay đầu nhìn sang, là Nghênh Xuân cùng với Nhẫn Đông. Nhẫn Đông mặt mày hớn hở, tiến lên nắm chặt tay Bán Hạ: “Tỷ tỷ, ta đã mấy ngày không gặp người.”
Nghênh Xuân nhìn mấy lần về hướng Vô Mạt vừa rời đi, rồi cũng làm ra vẻ thân thiết với Bán Hạ.
Mộc Oa nhìn thấy Nhẫn Đông cũng rất vui vẻ, dù sao nàng sau này cũng làm chị dâu của mình, vì vậy sau khi mọi người đã tụ tập nói chuyện một lát, liền quyết định cùng nhau đến thăm nhà Bán Hạ một chút.
Một đường vừa đi vừa nói chuyện, Bán Hạ* mới biết phụ thân đã cùng các trưởng lão trong tộc đến nhà Tộc trưởng thương nghị đại sự, vì thế hai tỷ muội mới đến tìm Bán Hạ.
Mộc Oa đang hơ lửa cho ấm tay, nghe thế liền khoát tay, lắc đầu: “Nhẫn Đông tỷ tỷ, người cũng không thể nghĩ như vậy. Gia gia ta cũng chưa nói Mộc Dương ca ca nhất định làm Tộc trưởng, đây là chuyện chưa chắc chắn mà.”
Nhẫn Đông lại không nghe lời Mộc Oa: “Là chưa nói, nhưng mọi người đều cảm thấy Mộc Dương là thích hợp nhất...”
Mộc Oa nhìn mấy người tỷ muội, do dự một hồi mới nhỏ giọng nói: “Thật ra gia gia ta vẫn chưa làm Xương thú cho ca ca đâu….”
Chưa làm xương thú, kỳ thât là muốn nói không ủng hộ, nghe nói xương thú của gia gia là do tộc trưởng tiềm nhiệm làm trước.
Mấy tỷ muội trầm mặc một lúc, vẫn là Bán Hạ nói trước: “Nhẫn Đông muội không cần lo lắng, Mộc Dương là người ưu tú, ta nghĩ Tộc trưởng bao giờ cũng đem vị trí truyền cho người ưu tú nhất cũng là người đáng tin cậy nhất trong tộc.”
Nghe vậy Nghênh Xuân cũng cười, vuốt tóc Nhẫn Đông nói: “Đúng vậy đó Nhẫn Đông, muội không cần lo lắng, hay là nói cho Bán Hạ nghe chuyện vui của muội đi.”
Bán Hạ nghe thế cũng vội truy vấn, vừa hỏi mới biết, thì ra Nhẫn Đông cùng Mộc Dương sắp thành thân.
Nhẫn Đông cùng Mộc Dương từ nhỏ đã chơi thân với nhau, sau lại sớm định hôn sự, Bán Hạ nghe nói vậy cũng vui mừng thay muội muội. Trong lòng nàng biết muội muội luôn hy vọng có một hôn lễ thật náo nhiệt, vừa hy vọng của hồi môn nhiều một chút để làm đẹp mặt nhà Mộc Dương, mà phụ thân vì hôn sự của nàng lại đem chia một nửa đồ cưới đã chuẩn bị trong nhà ra. Tức thời nàng nghĩ nghĩ một chút rồi nói: “Lúc muội thành thân, tỷ và Vô Mạt nhất định sẽ mua thêm đồ cưới cho muội.”
Ai biết nghe thế Nhẫn Đông cũng không quá vui mừng, nàng nhìn Nghênh Xuân ở một bên nói: “ Nhị Tỷ, không cần, đại tỷ đã sớm chuẩn bị rất nhiều đồ cưới cho ta rồi.”
Bán Hạ biết cái gọi là đồ cưới thật ra là số vải lụa lúc trước Nghênh Xuân mang về, nàng âm thầm nhíu mày, bất quá vẫn không nói gì.
Nhưng Mộc Oa trực tiếp nói: “Nhẫn Đông, chỉ sợ là đồ cưới của tỷ sẽ làm Tộc trưởng đại nhân không vui đó.” Khi nói nàng không gọi gia gia mà gọi là Tộc trưởng, ý rất rõ ràng, gia gia nàng làm Tộc trưởng đối với người lấy đồ ngoại nhân làm đồ cưới rất không hài lòng.
Nhưng Nhẫn Đông cũng không quan tâm: “Trong tổ huấn của Vọng Tộc chúng ta cũng không viết không thể dùng đồ của ngoại nhân, hơn nữa, Vô Mạt không phải cũng thường xuyên giao tiếp với ngoại nhân sao, hắn bây giờ không phải một lần nữa trở lại Vọng Tộc rồi đó sao.”
Lời này vừa nói ra, Bán Hạ không nói gì, Mộc Oa cũng không tiện nói gì nữa.
Tỷ muội hồi nhỏ rất thân thiết, nay đều đã lớn, người cưới ta gả, ngày cả thân hơn nữa, cũng khó tránh khỏi tâm tư so sánh hơn thua của tiểu cô nương, nếu nói nữa sợ sẽ mất vui. Vì vậy Bán Hạ nhắc lại chuyện hồi nhỏ mấy người cùng lên núi hái bông vải dại, mọi người nhớ lại chuyện xưa, không khỏi bật cười.
Nói chuyên thân mật hơn nửa ngày, Vô Mạt vẫn chưa trở về, mấy tỷ muội mi mắt đều nhíu lại, vì vậy Bạn Hạ dứt khoát hô hào mọi người cùng nhau ngủ. Nghênh Xuân, Nhẫn Đông vốn không muốn, nhưng nếu Vô Mạt còn chưa trở lại, vậy phụ thân cũng chưa về nhà, hai tỷ muội không muốn đơn độc một mình trở về, nên bốn tỷ muội cùng nhau lên kháng ngủ.
Bán Hạ sợ kháng không đủ nóng sẽ làm ba người họ bị lạnh, toàn bộ chăn da hổ, da dê trong nhà đều lấy ra, cái để rải còn cái để đắp. Bốn người chưa từng ngủ ghép như vậy đều cảm thấy rất thú vị, không nói Nhẫn Đông cùng Mộc Oa tính tình trẻ con, mà ngay cả Nghênh Xuân cũng cảm thấy rất hay, giống như hồi còn nhỏ vậy.
Nhóm Nghênh Xuân đều mệt mỏi, không lâu sau liền ngủ thiếp đi, chỉ còn Bán Hạ là khép hờ mắt nằm chờ. Mãi đến khi trời dần sáng, nàng mới nghe bên ngoài có tiếng bước chân.
Bán Hạ sợ Vô Mạt không biết trong nhà có khách mạo phạm các tỷ muội, vội vàng phủ thêm áo lông cừu ra ngoài mở cửa. Dưới ánh trăng, Vô Mạt đang sải bước trở lại, tinh thần thoạt nhìn không tồi, cũng không có vẻ mệt mỏi vì một đêm không ngủ…hắn luôn luôn như thế, trắng đêm không ngủ tinh thần vẫn phấn chấn, Bán Hạ thầm nghĩ trong lòng.
Vô Mạt thấy Bán Hạ chạy ra ngoài mở cửa cho mình, đại khái cũng đoán được, dùng đầu ngón tay chỉ chỉ trong nhà, trên mặt mang theo nghi vấn.
Bán Hạ gật đầu, nhẹ giọng nói: “Đều ngủ ở bên trong, chàng trước đi….”
Bán Hạ chưa nói xong, Vô Mạt dĩ nhiên đã ngầm hiểu. Lập tức Bán Hạ nhẹ nhàng vào nhà lấy tấm chăn cho Vô Mạt, Vô Mạt nhéo nhéo tay Bán Hạ, rồi mới nhận lầy, Bán Hạ x