Nếu Gặp Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào
Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1746 lượt.
tộc đều tụ tập ở đây. Mọi người giơ đuốc thành đội đứng nói chuyện ở đó chờ Tộc trưởng, mà Phí con trai của tộc trưởng đang vội vàng kiểm lại nhân số.
Tộc trưởng đức cao vọng trọng mặc bộ quần áo da hươu mà chỉ khi có việc quan trọng mới mặc, trong tay vẫn cầm cây gậy đầu cá tượng trưng cho quyền uy Tộc trưởng. Ông ho nhẹ, tất cả mọi người nhất thời dừng lời. Trong đêm đông, chỉ có tiếng tí tách của những cây đuốc đang cháy trong đêm tối.
Ánh mắt Tộc trưởng uy nghiêm mà từ ái nhìn mọi người một vòng, lúc này mới chậm chậm lên tiếng hỏi: "Tất cả mọi người đều đã ở đây rồi chứ?"
Phí cung kính tiến lên trước nói: "Toàn bộ Vọng Tộc có 131 hộ, nam nữ lão ấu tổng cộng là 521 người, toàn bộ đã đến đông đủ."
Tộc trưởng hài lòng gật đầu một cái: "Hôm nay gọi mọi người tới, là có một chuyện lớn cần thương lượng."
Mọi người hai mặt nhìn nhau, trong ánh mắt đều là tò mò, nhưng cũng không dám nói gì.
Tộc trưởng thở dài: "Gần đây trong thôn có nhiều dị tượng, các ngươi hẳn là đã biết chứ? Tiếng kiếm kêu trong đêm tối ở Thần miếu, dòng suối khô giữa trời đông giá rét lại tràn đầy nước, còn có ——"
Tộc trưởng nói tới chỗ này dừng lại, mọi người trong lòng âm thầm tò mò, những chuyện vừa nói mọi người đều đã biết, nhưng chẳng lẽ còn có dị tượng nào khác xuất hiện sao?
Chỉ có Bán Hạ trong lòng hiểu, cái thứ ba này sợ sẽ là xương thú của Tộc trưởng bị nứt, chỗ nứt ra lại nhuộm máu, tất nhiên không phải là điềm lành.
Quả nhiên, Tộc trưởng từ trong lòng móc ra xương thú lâu đời trân quý, giọng đầy tang thương nói: "Xương thú này là do lão Tộc trưởng năm mươi hai năm trước truyền cho ta, hôm nay nó cũng là đi tới điểm cuối cùng."
Có người tinh mắt nhìn thấy vết nứt trên xương thú, không khỏi kêu khẽ một tiếng: "Trời ạ, Tộc trưởng!"
Bán Hạ nhón chân nhìn sang, chỉ thấy vết nứt trên xương thú so với vài ngày trước càng lớn hơn!
Vô Mạt bên cạnh thấy Bán Hạ nhón chân đứng không vững, dứt khoát đem nàng nhẹ nhàng ôm lấy. Bán Hạ thấy bên cạnh là Mộc Oa, mà Mộc Oa là cô nương chưa gả, khó tránh khỏi có chút thất lễ, vội bảo Vô Mạt buông mình ra, ai biết Vô Mạt cũng không chấp nhận, vẫn ôm chặt. Cuối cùng Bán Hạ bất đắc dĩ, nhẹ nhàng nhéo bắp thịt trên ngực hắn, hắn lúc này mới nghe lời để nàng xuống.
Mọi người biết xương thú nứt ra, hoặc là Vọng Tộc có đại nạn, hoặc là Tộc trưởng không còn sống lâu trên đời, vô luận là cái nào, đối với người Vọng Tộc mà nói đều là sấm sét giữa trời quang, lập tức có người bi thương có người khóc thút thít, cũng có người không thể tin được.
Tộc trưởng bi thương cười một tiếng, nhìn mọi người trong tộc: "Các ngươi nhất định phải nhớ kỹ, vô luận xảy ra tai họa gì, cũng đều là khảo nghiệm do Kiếm Linh vô thượng và Địa Nô vĩ đại cho chúng ta. Chúng ta phải đồng tâm hiệp lực cùng nhau ứng đối mới đúng."
Lúc này chỉ thấy Mộc Dương đứng ra, cung kính lớn tiếng nói: "Tộc trưởng, ngài muốn chúng ta ứng đối như thế nào, xin cứ việc phân phó, chúng ta cho dù chết, cũng muốn bảo vệ toàn tộc an toàn." Lời của Mộc Dương được những người trẻ tuổi còn lại rối rít hưởng ứng. Mọi người đều biết Mộc Dương rất có khả năng là Tộc trưởng kế nhiệm, vì vậy đều cực kỳ phục tùng hắn.
Tộc trưởng hài lòng gật đầu một cái: "Thật ra thì tai nạn còn chưa đến, chúng ta cũng không cần kinh hoảng, chỉ là chúng ta cần phải làm một chuyện phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện."
Nói xong, Tộc trưởng bắt đầu tuyên bố quyết định của ông: "Thần miếu là nơi ở của anh linh tổ tiên chúng ta, tuyệt đối không thể để người ngoài làm vấy bẩn, cho nên từ tối mai, nam nhân trong tộc, phàm từ 15 trở lên 50 trở xuống, đều phải bắt đầu thủ hộ thần miếu."
Mọi người rối rít hưởng ứng, mấu tiểu tử trẻ tuổi cũng rối rít bước ra khỏi hàng, ôm quyền quỳ gối trước mặt Tộc trưởng, trong miệng hô to: "Mặc cho Tộc trưởng phân phó."
Kế tiếp có chút rối loạn , Phí gọi toàn bộ nam nhân tuổi từ 15 đến 50 ra một bên thương nghị, còn lại già trẻ cùng với nữ nhân thì đi về nhà trước.
Vô Mạt quay đầu lại nhìn Bán Hạ một cái, trong đôi mắt lành lạnh có mấy phần chần chờ.
Bán Hạ khe khẽ đẩy hắn: "Chàng đã là người Vọng Tộc, phải đi, thủ vệ thần miếu là chuyện quan trọng nhất của người Vọng Tộc."
Vô Mạt nhìn chung quanh một chút, lúc này mới nói: "Vậy nàng ở nơi này chờ ta, chờ ta cùng trở về." Nói xong hắn đem áo da cởi ra trùm lên cho Bán Hạ.
Bán Hạ biết Vô Mạt lo lắng mình một người về nhà sẽ sợ hãi, thật ra thì nàng cũng đâu có yếu ớt như vậy, lập tức dứt khoát nói: "Ta đã lâu không cùng Mộc Oa nói chuyện, không bằng tìm Mộc Oa cùng về nhà chơi, chàng không phải lo lắng."
Mộc Oa cẩn thận liếc nhìn Vô Mạt, liền vội vàng gật đầu nói: "Đúng vậy a Đúng vậy a, ta vốn muốn tìm Bán Hạ nói chuyện rồi."
Vô Mạt thấy vậy, lúc này mới yên tâm, gật đầu nói: "Vậy nàng trở về đi, đi đường cẩn thận."
Vô Mạt thấy vậy, lúc này mới yên tâm, gật đầu nói: “Vậy nàng trở về đi, đi đường cẩn thận.”
Đúng lúc này, chợt nghe bên cạnh có người gọi tên Bán