Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Nhà Dưới Chân Núi

Một Nhà Dưới Chân Núi

Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.

người nàng.
"Lo lắng của nàng đã giải quyết xong, chúng ta bắt đầu đi. . . . . ."
=== ======
Đang lúc hai người như cá gặp nước, Vô Mạt chợt ngừng động tác, hắn cau mày chăm chú lắng nghe.
Bán Hạ đang hăng hái, đẩy thân thể cứng ngắc của hắn một cái, lầu bầu nói: "Sao thế?"
Vô Mạt khẽ nhíu mày, âm thanh khàn khàn lộ ra nhạy bén: "Có tiếng bước chân, giống như có người tới nhà chúng ta."






Bán Hạ kinh ngạc: lúc này đã sớm qua giờ lên đèn, tại sao vẫn có người đến đây, lại nói, mấy ngày nay sau khi thành thân, còn chưa có thân thích người trong thôn nhân nào tới cửa đấy.
Lập tức Vô Mạt vội lật người xuống giường, tiện tay lấy một cái áo da dê khoác lên người, lại dùng đai lưng buộc chặt lại.
Bán Hạ vùi đầu trong chăn da dê lười biếng giật giật đầu ngón chân, tối nay bên ngoài quá lạnh, nàng một chút cũng không muốn rời khỏi cái chăn vất vả lắm mới ấm áp này đâu.
Thật ra thì nhà người Vọng Tộc bình thường sẽ không lạnh như vậy, phòng của họ đều ghép chung phòng chính và phòng bếp, bếp sát vách tường, đâu kia vách tường là giường đất. Dưới giường đất và bếp thông với nhau, vì vậy lúc làm cơm tối sẽ tiện thể đốt thêm chút củi, đầu giường đặt gần lò sưởi cũng sẽ nóng lên, như vậy vừa tiết kiệm được củi đốt lại giảm bớt phiền phức làm nóng kháng. Nhưng hiển nhiên Vô Mạt không biết kinh nghiệm truyền đời này của Vọng Tộc —— cho dù có biết, đoán chừng cũng không muốn phiền toái như vậy.
Đôi mắt mờ mịt của Bán Hạ nhìn nam nhân mạnh mẽ đã buộc chắc đai lưng đangcầm trường mâu, nghĩ thầm sức chịu lạnh của hắn lớn như vậy, cho dù mình trần nằm yên trong tuyết cũng không sợ lạnh, sao phải học người Vọng Tộc đi đốt kháng a!
Phí gật đầu: "Ta còn phải đi thông báo nhà khác, đi trước đây."
Lần nữa đóng cửa lại, Vô Mạt cau mày: "Đã trễ thế này, còn có chuyện gì?"
Bán Hạ thò đầu ra từ trong ổ chăn thoải mái ấm áp, cười nói: "Huynh tự nhiên không biết, người Vọng Tộc chúng ta ban ngày đều làm việc bận rộn, làm sao có thời gian để cả tộc tụ chung một chỗ thương lượng đại sự đâu, tự nhiên chỉ có chờ đến tối thôi."
Bán Hạ vừa nói, vừa bảo Vô Mạt đưa y phục, nàng nhận lấy bắt đầu mặc vào.
Vô Mạt thấy nàng ý cười đầy mặt, xem ra tâm tình rất tốt, lập tức kỳ quái nói: "Thì ra nàng là người thích xem náo nhiệt."
Bán Hạ lắc đầu cười nói: "Mới không phải ! Ta là mừng thay cho chàng!"
Lần này nói xong Vô Mạt càng không hiểu, Bán Hạ thấy vậy, một bên mặc y phục một bên giải thích: "Tộc trưởng triệu tập người toàn tộc thương nghị đại sự, tự nhiên chỉ có người Vọng Tộc mới có thể tham gia, hôm nay Tộc trưởng cố ý phái người tới bảo chàng cùng đi, xem ra chàng đã chính thức được coi là người Vọng Tộc."
Nói tới chỗ này, Bán Hạ lại dặn dò: "Có việc này chàng không được quên, ngày mai nhanh đi bắt cá, dùng xương cá khắc một thanh kiếm, rồi đến thần miếu xin bức họa Lão tổ tông Địa Nô để thờ cúng ở nhà, bằng không sẽ bị người khác nói ra nói vào."
Vô Mạt thấy nàng vui vẻ, vội vàng gật đầu nói: "Nương tử phân phó, ta dĩ nhiên đều nghe theo."
======
Bên ngoài trời lạnh, vợ chồng hai người mặc rất kĩ càng, trước khi đi Vô Mạt còn trùm cho Bán Hạ cái áo da hổ của mình. Bán Hạ cúi đầu nhìn áo da hổ trên người, cười nói: "Cái này mặc trên người ta thật sự có chút không hợp."
Vô Mạt gật đầu nói: "Ngày khác có thời gian, ta tìm đến da cáo cho nàng, nàng có thể làm một cái áo khoác da cáo màu trắng, như vậy sẽ hợp hơn."
Bán Hạ lắc đầu cười nói: "Bạch hồ ly, động vật nhỏ làm người yêu thích, ta không nỡ giết đi. Lại nói, một cái áo khoác thì cần bao nhiêu cáo hoang chứ, có thời gian như vậy còn không bằng bắt thêm chút thỏ hoang gà rừng cho ta, ta từ từ nuôi chúng."
Đang khi nói chuyện, hai người đã đi từ nhà lá của Vô Mạt đến đường chính, trên đường tốp năm tốp ba, cũng đều ăn mặc kín mít, bất chấp trời rét căm căm thất thiểu đi đến nhà Tộc trưởng đại nhân. Mọi người thường ngày đều quen nhau, hôm nay gặp được, khó tránh khỏi tốp năm tốp ba tụ chung một chỗ cười nói, xem xét lại hai người Vô Mạt Bán Hạ, tự nhiên có mấy phần vắng lạnh.
Đang lúc này, chợt nghe đến phía sau có một tiếng kêu vui vẻ: "Bán Hạ!"
Bán Hạ quay đầu lại nhìn, ra là Mộc Oa.
Mộc Oa đội mũ tai chó, mặc áo choàng da dê, trên cổ còn đeo dây chuyền xương thú, tung tăng chạy đến: "Bán Hạ, ngươi đang đến nhà ông nội ta hả, đi, chúng ta cùng đi."
Lúc này nàng bỗng thấy Vô Mạt bên cạnh Bán Hạ, liền bị dọa sợ hết hồn, a một tiếng rồi lui về phía sau một bước.
Vô Mạt thần tình lạnh lùng quét qua Mộc Oa, cánh tay khoác lên eo Bán Hạ siết chặt hơn mấy phần. Mộc Oa phảng phất có chút ngượng ngùng, nở nụ cười áy náy với Vô Mạt, nhưng Vô Mạt cũng không để ý tới nàng. Bán Hạ thấy vậy, vỗ nhẹ lên tay của hắn, ý bảo hắn đừng nói chuyện, sau đó đi tới kéo tay Mộc Oa tay: "Đi thôi Mộc Oa, chúng ta cùng đi đến nhà gia gia ngươi."
Mộc Oa vội cũng lôi kéo tay Bán Hạ: "Ừ, cùng đi."
=== =====
Trước nhà tộc trưởng là một mảng đất trống, hiện tại toàn