Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Nhà Dưới Chân Núi

Một Nhà Dưới Chân Núi

Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.

ớ tới ngày đó hắn chỉ cần hai quyền đã đánh ngất 1 con sói, sức lực này tự nhiên không phải người bình thường có thể so.
Dần dần Bán Hạ bắt đầu đau lòng nam nhân này, không được ah..., nếu tiếp tục sống như vậy, điểm tâm sao có thể chỉ ăn một chút như vậy chứ?
Nàng bắt đầu nghĩ bản thân phải dậy thật sớm, như vậy mới có thể chuẩn bị bữa sáng phong phú đủ dinh dưỡng cho Vô Mạt. Đáng tiếc quyết tâm này đã cố rất nhiều lần rồi, nhưng mỗi lần đều không thành công.
Chuyện này thật sự không thể trách Bán Hạ, muốn trách thì trách Vô Mạt quá khỏe.
Ai bảo hắn mỗi đêm đều giày vò lâu như vậy. . . . . . Nàng là người, thể lực có hạn . . . . . . Nàng tính toán định thương lượng với Vô Mạt, có một số việc a, mặc dù thân thể có rất tốt đi nữa cũng không nên làm ngày ngày a. . . . . .
Bán Hạ nghĩ quá nhập tâm, cho nên khi Vô Mạt bên cạnh nhìn chằm chằm nàng cũng không biết.
"Nàng đang nghĩ cái gì?" Vô Mạt hỏi.
Bán Hạ mãnh liệt ngẩng đầu: "Đó, ta có chuyện muốn thương lượng với chàng."
"Không cần thương lượng, nàng quyết định là được." Vô Mạt là một người vô cùng hào sảng, thành thân mấy ngày nay, hắn chưa bao giờ cự tuyệt bất kì thỉnh cầu nào của tiểu nương tử bất luận là cái gì.
Bán Hạ không ngờ Vô Mạt dễ dàng đồng ý như vậy, kinh ngạc há to miệng: "Nhưng. . . . . ."
Vô Mạt chỉ thấy Bán Hạ nghiêng đầu, ánh mắt sáng ngời đang nghi ngờ nhìn mình, đôi môi thủy nhuận hơi mở, lồng ngực lại nóng lên, cổ họng không nhịn được căng lên.
Đã lớn như vậy, Vô Mạt không ngờ mình sẽ mê muội một chuyện như vậy.
Hắn không phải chưa từng thấy, trong núi rừng, lớn như sài lang hổ báo, nhỏ như thỏ hoang hươu bào, lúc làm việc khó tránh khỏi bị hắn bắt gặp, hắn cũng sẽ không suy nghĩ nhiều .
Nhưng hắn vạn vạn không ngờ, thì ra là loài người cùng động vật là khác nhau, đặc biệt là tiểu nương tử này của hắn, so với bất kỳ người nào —— bao gồm những nữ nhân khác, đều khác biệt.
Nàng có thể làm hắn mê muội, mê muội đến mức hận không thể nhập nàng vào trong thân thể mình.
Cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp luôn nói nhiều đạo lý, những đạo lý đó thì đều rất dễ nghe.
Vô Mạt nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ khẽ nhếch mở của Bán Hạ, không nhịn được tiếp tục suy nghĩ miên man, thật ra thì khi nàng tình mê phát ra âm thanh yêu kiều, đó mới là dễ nghe nhất .
Bán Hạ thấy đôi mắt tối sẫm của Vô Mạt đang nhìn mình không biết nghĩ cái gì, nhìn dáng vẻ căn bản không nghe mình nói chuyện a, không nhịn được nhẹ nhàng dậm chân: "Chàng căn bản không nghe lời nói của ta a!"
Vô Mạt từ trong suy nghĩ tỉnh lại, vội đưa cánh tay dài ôm lấy tiểu nương tử vào trong ngực: "Ta có nghe, vẫn luôn nghe. . . . . ."
Bán Hạ đấm nhẹ vào ngực hắn, ai ngờ quyền này đánh ra người ta không đau không ngứa, ngược lại khiến tay mình phát đau. Nàng vội thu tay lại, mang theo oán khí nho nhỏ nói: "Chàng vừa rồi đã đồng ý ta, từ hôm nay buổi tối đều phải nghe lời ta." Lúc nàng nói đến cái này, giọng nói có chút kiêu ngạo. . . . . . Nàng thực sự không phải cố ý, ai bảo Vô Mạt luôn nghe lời như thế, khiến cho nàng cảm thấy thật ra thì nàng chính là một công chúa cao cao tại thượng.
Vô Mạt nghiêm túc gật đầu, phía trên vừa gật đầu, tay phía dưới liền bắt đầu vuốt ve eo nàng.
Hắn là người vô cùng có thiên phú, thiên phú chẳng những hiện ra ở việc săn thú, mà còn thể hiện ở việc nắm thân thể nàng trong tay. Chỉ mới mấy ngày, hắn đã phát hiện nên làm như thế nào để có thể khiến cho tiểu nương tử của mình phát ra âm thanh làm hắn say mê đó. Dĩ nhiên, cái này cũng không bao gồm việc hắn biết cách đổi tư thế vào thời điểm mấu chốt. . . . . .
Bán Hạ ngăn bàn tay của hắn, vô cùng kiên định nói: "Có lời như thế này, trẻ tuổi nhiệt huyết, phải tránh liên tiếp. 24-25, không nên ngày ngày. Sau 30, như tiền lương hàng tháng."
Bán Hạ ngước mắt cười nhìn Vô Mạt hồn nhiên không hiểu, tiếp tục nói: "Ý này, chàng không hiểu, vậy ta nói cho chàng nghe. Ý nói, chàng bây giờ là hơn 20, tốt nhất không cần mỗi đêm trời tối đều ——" Bán Hạ ngượng ngùng cười , nàng có chút ngượng ngùng miêu tả tiếp, chỉ là nàng biết rõ đối với nam nhân trước mắt này, phải nói rõ ràng: "Không cần mỗi đêm trời tối đều cùng ta làm cái đó. . . . . . Nếu không về sau đối với thân thể của chàng cũng không tốt."
Vô Mạt nhíu chân mày, vẫn không hiểu hỏi: "Có cái gì không tốt?"
Bán Hạ nghiêng đầu suy nghĩ một chút, hù dọa hắn: "Chàng không còn sức săn thú nữa, không có sức săn thú cũng không còn thịt ăn, không có thịt ăn chúng ta đều bị đói."
Vô Mạt nhíu mày, hắn cúi đầu suy tư một phen, nghiêm túc nói: "Nàng nói đúng, ta nên nghe lời nàng."
Bán Hạ không ngờ hắn thật sự dễ dàng đồng ý, vô cùng mừng rỡ.
Vô Mạt trịnh trọng nói: "Ta sẽ nghe lời nàng, bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ bắt nhiều thú dự trữ hơn, như vậy về sau ta dù không thể đi săn nữa, chúng ta cũng có lương thực ăn!" (^o^ thông minh nha!!!!)
Bán Hạ trước mặt bỗng tối sầm, đây là cái ý gì a!
Nhưng Vô Mạt không để nàng nói nữa, hai tay ôm nàng lên giường gạch, sau đó mạnh mẽ nhảy lên, cả người nặng nề đè trên