XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.

chúng ta không ấm áp, cái gì cũng phải bắt đầu từ từ!” Cô lại đẩy anh ra.
Tên đã lên dây, nhưng mà anh cứng lại, “Có ý gì?”
“Chẳng phải chúng ta bắt đầu không đúng sao? Anh không cẩn thận với em, vừa đúng em lại là xử nữ, cho nên anh phát huy tinh thần kỵ sỹ, cuối cùng quyết định chịu trách nhiệm?”
Như là một chậu nước lạnh đổ xuống đầu, bị những lời này của cô làm sợ, độ ấm toàn thân anh cũng giảm nhanh.
“Hạ phu nhân, em nhớ ra gì rồi?” Không càn rỡ nữa, anh trở nên thật cẩn thận.
“Vừa rồi… em nhớ ra một đoạn ngắn mơ hồ, về lần đầu tiên chúng ta lên giường, ngày đó mọi người chúng ta đều quá say, tiếp theo liền…” Cô dừng lại, đánh giá xuống, “Tình yêu giữa chúng ta rất loạn, bắt đầu cũng rất tệ!”
Anh đông cứng. Trí nhớ của cô ngồi tên lửa à? Lập tức từ thời trung học nhớ đến thời đầu yêu nhau, tiếp theo cô lập tức nhớ đến việc hủy hôn, vậy chẳng phải…
Không, anh cần thời gian, anh phải thi chạy cùng thời gian, không thể làm cho cô nhớ lại nhanh như thế!
“Nếu muốn bắt đầu một lần nữa, anh phải làm theo em nói! Chúng ta dựa theo trình tự bình thường đi, trước nắm tay, tăng tình cảm rồi hôn môi, sau đó mới lên giường!” Cô là cao thủ đàm phán, lợi dụng ưu thế bản thân cùng với nhược điểm của đối phương, hơn nữa, không dễ dàng thỏa hiệp.
“Được rồi!” Chỉ là, suy nghĩ một chút, anh cũng không tranh cãi nữa, lại thở dài rồi đứng dậy, đi tắm nước lạnh hạ nhiệt độ. Đối với sự phối hợp của anh, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước ào ào, đúng lúc này, di động anh đặt trên giường cũng vang lên. Dư Vấn cầm lấy thì vừa thấy, đúng thế, khóe môi cô khẽ nhếch. Thật sự là tới sớm, không bằng tới khéo.
Cô nhàn nhã tựa lưng vào thành giường, nhận điện thoại:
“Anh Nghị, khi nào thì anh đến?… Em sợ lắm, hình như con bị phẫu thuật dọa, máy đo thai cũng rung không ngừng, anh có thể đến giúp em không?” Từ trong di động truyền ra giọng nói bất lực của Hiểu Văn.
“Hiểu Văn, cô tìm anh Nghị có chuyện gì không? Anh ấy đang tắm!” Dư Vấn nói rõ ràng.
Không ngờ cô sẽ nhận điện thoại, đầu kia điện thoại đóng băng. Loảng xoảng một tiếng, ngay sau đó lập tức cúp máy. Khóe môi Dư Vấn nhếch rất cao, bàn chân trần trụi của cô dẫm xuống đất, đi đến toilet, vừa ấn lại số.
“Hạ tiên sinh, anh muốn ra ngoài không, vừa rồi có điện thoại đấy?” Cô gõ cửa phòng tắm.
Hiển thị trên di động, đã kết nối được.
“Hạ phu nhân, đừng gõ cửa lúc đàn ông đang tắm, em mà khiêu khích anh, anh sẽ lại muốn ăn em đấy, đến lúc đó đừng trách anh là bá vương thô bạo với em!” Trong tiếng xối nước, truyền đến tiếng chọc ghẹo vô lại của anh.
“Vậy cuối cùng anh có muốn trả lời điện thoại không?” Cô nhấc cao di động.
“Mặc kệ nó, dù ai thì cũng phải chờ đến sáng mai!” Anh vừa tắm rửa, vừa hoàn toàn thất vọng.
Cô nở nụ cười, một lần nữa bước về phòng ngủ:
“Hiểu Văn, làm sao đây nhỉ? Anh ấy bây giờ đang tắm, nhận điện thoại cũng khó! Trên thực tế, anh ấy còn rất “kích động”, đi ra ngoài sẽ dọa người đấy.” Cô trấn định trình bày, chỉ đổi lấy yên lặng từ đầu kia điện thoại.
“Tống Dư Vấn, là cô cố ý.” Thật lâu sau, Hiểu Văn mới nhỏ giọng nói.
Biết rõ là đối phương cố ý, nhưng vẫn bị đả kích đến đau lòng khó nhịn, thủ đoạn của Tống Dư Vấn thật sự rất cao minh.
“Cô nghĩ nhiều rồi, đây là cuộc sống vợ chồng bình thường, tôi nào có cố ý?” Nhưng mà, Dư Vấn lại cười thành tiếng.
Cuộc sống vợ chồng bình thường? Trái tim Hiểu Văn lại như bị đánh một quyền.
“Sao lại không cố ý? Cô muốn trả thù tôi, Thụy Thụy đã chết, con của tôi lại có thể giữ lại, cho nên cô không cam lòng!” Đạo lý này cô cũng biết, nhưng mà, cô vẫn bị ân ái của vợ chồng họ xúc phạm tới.
Cô khốn khổ trên giường bệnh như thế, ngay cả lật người cũng chẳng dám, sợ đụng đến con, nhưng anh lại đang… tìm thú mua vui… Cô nào có thể không thương tâm? Nào có thể kìm chế, không biết tủi thân?
Bởi vì hai chữ Thụy Thụy, nụ cười ở khóe môi Dư Vấn đông lại.
“Dư Vấn, Thụy Thụy chết đi tôi cũng rất đau lòng, nhưng xin hãy tin tôi, tôi không có ý định hại chết Thụy Thụy! Là tai nạn, đó là ý trời!” Hiểu Văn đỏ mắt nhấn mạnh, lại giải thích.
Cô vô tâm hại người, cho dù cho cô lá gan lớn như con trời, cô cũng không dám tổn thương một sinh mệnh nhỏ bé ngây thơ.
“Thụy Thụy chết, tôi cũng xấu hổ, tôi nguyện ý lặng lẽ rời đi! Dư Vấn, cho dù con của tôi có sinh ra cũng không uy hiếp địa vị của cô, cho nên, có thể xin cô buông tha cho tôi được không?” Hiểu Văn thật tình khẩn cầu.
“Đỗ Hiểu Văn, tôi thấy thật lạ nhé, cô cho mình là gì? Vợ bé sao?” Dư Vấn lạnh lùng hỏi.
Tình yêu thật sự có vĩ đại như vậy, vĩ đại đến mức cô ta nguyện ý tạm nhân nhượng như vậy vì lợi ích toàn cục?
“Cô bảo tôi buông tha cho cô, cô nói sẽ không uy hiếp đến địa vị của tôi, nhưng tôi thấy lạ ghê, vì sao đến nay tôi còn chưa nhận được “thư từ bỏ” tạm biệt gia đình tôi của tôi? Cô như thế, bảo tôi tin thành ý của cô thế nào, sẽ không phá hỏng gia đình tôi lần nữa ư?” Cô kiên quyết không nhắc đến hai chữ Thụy Thụy, Đỗ Hiểu Văn không xứng nhắc đến T